Viên đá nhỏ

( Blog Tâm Sự ) Tuổi thanh xuân trôi qua thật mơ hồ,nó cứ vùn vụt trôi đi như 1 giấc mơ để rồi để lại trong lòng người một sự nuối tiếc về một thời đã xa.Tôi cũng thế,thời học sinh áo trắng cắp sách đến trường ấy giờ đâu mất rồi,đi qua thật rồi,dẫu biết thời gian không bao giờ quay trở lại nhưng sao lòng luôn muốn nó trở lại hay nó đi chầm chậm thôi để có thể nhớ về nó lâu hơn 1 chút.Và cũng để tôi bên cậu,học cùng với cậu thêm 1 chút nữa! Tôi và cậu đã từng học cùng nhau năm lớp 10,khi mà chúng ta đã trải qua kì thi vượt cấp đầy khó khăn,ấn tượng về cậu cũng không có gì nhiều lắm,tôi chỉ nhớ lúc ấy tôi rất nhát,rụt rè,thích nghi với môi trường cấp 3 nhiều bạn mới với tôi phải mất khá nhiều thời gian.Có lúc tôi từng rất nản lòng,tôi từng là học sinh khá giỏi thời cấp 2,nhưng không ngờ lên cấp 3 tôi lại xếp vào lớp chọn cuối chuyên khối A.Có lẽ điểm phẩy môn học Lí,Hóa cấp 2 của tôi hơi kém nên tôi phải học lớp chọn cuối như vậy.Có lẽ cậu cũng thế,tôi ngồi sau cậu thấy bài kiểm tra của cậu khá cao,’Có vẻ tên này cũng khá chăm’,tôi nghĩ thầm.

Ảnh minh họa

               Tôi và cậu thường đến sớm nên thỉnh thoảng hỏi nhau vài ba câu,tôi nghĩ cậu cũng là một thằng khá.Quan điểm của tôi mới đầu là như thế.Nhưng học cùng nhau một năm ,lại chưa tiếp xúc nhiều với cậu nên tôi nghĩ vậy.Lan Anh- con bạn mới thân của tôi nói rằng:Cũng được á,ai cơ?Tên đó đấy chưa tiếp xúc với hắn thôi,chứ tôi nghe hắn nói chuyện với thằng Nam là tôi biết rồi.Không phải dạng vừa đâu,mày à,nói chung là…’.Nó ngập ngừng,rồi thôi,tôi cũng khá nghi ngờ nhưng  thôi,và cứ như vậy tôi và cậu cũng chỉ xã giao với nhau cho đến hết năm lớp 10.Tính cách của cậu ,con người thật của cậu cũng chỉ đơn thuần là dấu hỏi mờ nhạt trong tôi,rồi thời gian cứ lặng lẽ trôi đi như thế.Lên lớp 11 ,tôi không học cùng cậu nữa cậu thi lên lớp cao hơn tôi lên sang lớp chọn 2 còn tôi chỉ sang được lớp chọn 3 thôi.Tôi lãng quên cậu từ giây phút ấy,và không còn chút kí ức gì về cậu.Nhưng thật không ngờ chúng ta lại hội ngộ với nhau 1 cách thật tình cờ,.Tôi thi lên được lớp chọn 2,còn cậu tụt xuống tận lớp cuối,rồi tôi không chịu được áp lực học tập ở lớp này lên lại xin xuống lớp cũ học cùng bạn bè,cậu cũng vô tình được chuyển lên lớp tôi.Ngày đầu năm chưa xếp chỗ,cậu ngồi dưới tôi,nhưng rồi định mệnh ra sao mà tôi lại ngồi với cậu,lúc đó 2 chúng ta vẫn còn rất xa lạ,tôi vốn lạnh lùng nên không thích tiếp xúc với người lạ,nên ngồi bên cạnh cứ như vậy thôi.Tôi cũng không quan tâm nhiều về điều đó cho lắm.Nhưng ngồi bên nhau ,nảy sinh nhiều mối quan hệ,tôi rất ít nói,hình như tôi và cậu nói chuyện với nhau khi cậu hỏi tôi về chút từ vựng khi viết văn,phải nói tài chém gió của tên này cũng được đó,tôi viết mà cũng cảm nhận độ rung bàn ngoáy bút của cậu ta nhưng tôi không thèm nói gì,ít đụng chạm đến nhau là tốt nhất.                                                                                                                                   Nói là vậy nhưng ngồi bên nhau không tránh khỏi sự tiếp xúc,tôi thấy cậu ta cứ cố tình ra oai ,quay xuống ba hoa bốc phét với mấy tên bàn dưới,’ừ thì học có chút khá mà như vậy,tôi càng không ưa nữa,ngồi cùng bàn mà chiếm hết chỗ làm tôi cũng phải khép nép.Rồi nghe đâu,dường như cậu ta cảm nhận sự nhàm chán khi ngồi với tôi nên đang thương lượng với người khác để đổi chỗ,ra chỗ khác náo nhiệt hơn.Đến tiết dạy toán và cũng là cô giáo chủ nhiệm đảm nhận,cô giao bài tập cậu ta vẻ đắc chí làm xong lại đi buôn chuyện với bạn.Cô liền nhắc nhở: Minh,sao cứ nói chuyện vậy,ngồi bên Mai ít nói vậy mà không học hỏi à?’.-Thế cô mới để em ngồi với khúc gỗ như vậy à.Hắn nói 1 cách vô tư ,hồn nhiên.Trời đất! Coi mình là cái gì mà nói vậy?Đúng là loại người không biết xấu hổ! Tôi chỉ nghĩ thầm trong bụng như vậy,sao tôi lại ngồi phải 1 thằng như vậy chứ.Đúng là oan gia.Sao bây giờ nghĩ lại lời của Lan Anh hồi xưa đúng quá.Tôi đúng là sai trầm trọng!Chuyện chưa kết thúc ở đó,tôi không muốn tranh cãi hay đấu khẩu với hắn nhưng tính tình của hắn không nói không thể chịu được.Hết lấy soạn văn của tôi đem về nhà thì luôn cười mỉa mỗi khi điểm bài thi của tôi thấp hơn.Đúng là tên khinh người.’Mày cười cái gì?’.Hắn không nói nhưng cái vẻ mặt cười cười của hắn làm tôi không thể tiêu hóa nổi. Tôi nói to:’Chưa thấy tên điên nào như vậy!’.Hắn cứ làm vẻ mặt đó suốt ngày này qua ngày khác với tôi,tôi cũng không biết cục tức của mình to đến cỡ nào rồi.’Ngày xưa tao thấy mày đâu có vậy?’-Hắn bâng quơ.’Vậy sao tao chỉ thấy hối hận là tại sao hồi xưa lại không biết cái tính cách bẩn thỉu đó của mày,trời ơi hối hận quá đi’.Lắm lúc không có việc gì làm là hắn lại bày trò chọc tức tôi,tôi không biết rốt cuộc mình phải làm gì,tôi luôn cố nghiến răng thật chặt để kìm nén cảm xúc nhất thời đó,ngồi bên hắn là cả một chuỗi ngày cực hình.Không thể chịu được tôi xin cô đổi chỗ,vì cũng là học sinh ngoan của lớp nên ý nguyện của tôi được chấp thuận ngay.Tôi vui sướng như mở cờ trong bụng vì mình sắp được giải thoát khỏi ách nô lệ,nhưng đời đâu có như mơ.Cô không thể đổi mỗi mình tôi như thế sẽ gây hiểu lầm rằng cô thiên vị tôi,mà lớp thì không muốn đổi chỗ,vậy là tôi không còn cách nào là phải ngậm đắng nuốt cay ngồi bên hắn cho suốt năm học này.Trầm tính là vậy nhưng cũng không thể phủ định tính cách ngang ngạnh của cung Thiên Yết,tôi không chịu thua hắn câu nào,ngày qua ngày hết chiến tranh nóng lại đến lạnh,tôi thì to tiếng hắn thì khiêu khích ,bộ vẻ thấy tôi tức là hắn thấy rất vui.Cứ như vậy,rồi 1 hôm hắn mệt hay sao mà đến lớp chỉ gục đầu xuống vậy ,không ai chọc tức làm phiền đáng lẽ tôi cảm thấy vui biết bao nhưng sao tôi thấy buồn vậy,hắn từ lâu đã thành 1 thói quen của tôi rồi ư?Không có hắn sao cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó,tôi không sao diễn tả cảm xúc ấy được.                                                Cứ tối về,tôi thường hay nhớ lại lúc hắn vui cười trêu đùa mình,lúc hắn nhìn mình thật lâu rồi cười tủm,tại sao tôi lại nhớ về hắn như vậy?Thôi không nghĩ tiếp nữa,tôi gạt ngay mấy ý nghĩ vớ vẩn đó rồi lao vào học.Ngày cứ thế đi qua,tôi và hắn vẫn cứ như thế,hắn trêu đùa tôi vờ như lạnh lùng không quan tâm,tôi có lúc đã nghĩ có khi nào cậu ta thích mình không?Hay chỉ đơn thuần là trêu vui như vậy thôi,?Những ý nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong đầu tôi,hay chính ra tôi cũng không biết cảm xúc của mình với tên đó là yêu hay ghét?Tôi cũng không biết yêu đương là gì và cũng không muốn biết về nó nhưng hắn đã làm tôi siêu lòng à? Bề ngoài ai cũng biết tôi ghét hắn,ghét hắn đến nhường nào,nhưng trong đó lại là tâm trạng vô cùng bấn loạn của tôi.Sự che dấu đi cảm xúc thật của tôi thật tinh vi,tôi thật nhát gan,tôi cứ thế cứ tiếp tục sống 2 mặt như vậy.                                                                                    Những ngày cuối năm cũng đến,bọn tôi cứ lao đầu vào học như vậy,cậu ta học hơn tôi nhưng tôi không bao giờ hỏi bài cậu ta vì tôi ghét cái kiểu dạy đời ta đây của cậu,tôi tự mình làm.Vào những giờ ra chơi tôi ra hỏi bạn khác,ngồi bàn dưới,tôi thấy cậu ta và Lan thật thân nhau,học cùng ngồi với nhau trao đổi bài suốt giờ ra chơi,cười cười nói nói,có lúc hắn ta còn chủ động ra ngồi cùng,Tôi nhìn họ sao lại thấy bực trong lòng thế,họ vốn đâu liên quan gì đến tôi.’Chả lẽ hắn thích Lan thật sao? Sự thật nếu không phơi bày khi Việt phát hiện ra hắn lưu tên Lan trong máy điện thoại là VỢ ! Tôi nhìn mà cảm thấy thật sốc,hắn yêu Lan ư?Vậy mà tôi cứ ngỡ….tôi đã lầm tưởng nhiều quá rồi.Cả ngày mà như người mất hồn,tối về không hiếu sao nước mắt cứ lăn dài trên má,đã có thời gian tôi nghĩ cậu thích tôi,hóa ra đơn giản tôi chỉ là 1 trò vui để cậu giải trí,cậu cũng như tôi che dấu cảm xúc thật của mình thật tốt,nhưng tôi vẫn hơn cậu bởi vì bí mật mà tôi chôn sâu trong lòng không ai có thể biết được,chỉ riêng tôi biết,vậy thôi.

  Những ngày tháng ngồi cạnh cậu đơn giản tôi chỉ là 1 viên đá để cậu nghịch,viên đá ấy cứ im lặng cứ lạnh lùng như vẻ bề ngoài vốn có của nó,để rồi khi chán,cậu vứt bỏ nó không hề thương tiếc.Nó cũng là sự vật,nó cũng có sự vận động,chỉ tại nó đang vận động trong sự âm thầm,lặng lẽ,trái nghịch hoàn toàn với vẻ bề ngoài,nó đang giàu nội lực,để bung tỏa sức mạnh bên trong.Nhưng suy cho cùng tôi không bằng hòn đá ấy bởi lẽ tôi luôn khép kín,giấu kín cảm xúc thật của mình chưa 1 lần hé môi nói với người khác,đặc biệt là cậu,tôi sợ cái cười của cậu,cái cười mỉa trêu tôi ngày nào biết đâu lại là cái cười kinh khủng khi tôi dũng cảm nói ra! Cứ im lặng như vậy cho thời gian lặng lẽ đi qua rồi để lại nhiều tiếc nuối cho tuổi thanh xuân nhiều mơ mộng.!Bây giờ tôi và cậu đã ở những khoảng trời khác nhau nhưng tôi mong cậu luôn nhớ đến những tháng ngày tươi đẹp ấy có tôi trong mảng kí ức của cậu,Tôi sẽ cứ như thế,cứ đem kỉ niệm nhỏ bé ấy vào lọng mình và tạm lãng quên nó để có thể tiếp tục đón nhận những điều tuyệt vời ở phía trước! Chúc cậu phương trời xa xôi luôn có động lực vững tin nhé,thằng bạn tôi ghét ơi!

GÓP Ý BÀI VIẾT