Thoát[X]

Ừ thì tùy duyên

Blog tam su ) Anh và em-chúng ta đã gặp nhau như thế nào? Em không nhớ, em không rõ thời điểm bắt đầu em chỉ nhớ rằng chúng ta đã có một mùa yêu đẹp đến lạ kì.

Nhưng anh à ai đó đã nói mọi sự đều tùy duyên. Đến với nhau, gặp nhau rồi yêu nhau đã là duyên. Và hết duyên thì hãy buông vì dù có cố gắng thì mọi chuyện cũng không trọn vẹn như lúc ban đầu. Anh có nhớ em đã một lần lo sợ hỏi anh liệu mình có bao giờ xa nhau và anh có tin vào hai chứ duyên phận. Anh cho em sự bình yên và an tâm khi bảo chúng ta là duyên trời định. Dù có thế nào đi nữa anh và em chẳng bao giờ xa cách, xa em anh biết sống sao? Anh đã nói vậy mà, anh đã gieo hi vọng cho em vậy đó nhưng sao giờ anh lại đi ngược lối, lại bỏ em mà đi chỉ với một lời giải thích “anh nghĩ chúng ta có duyên nhưng không có phận em à?”
Duyên phận, anh có biết em làm em đau lắm không. Chưa bao giờ em nghe rõ trái tim mình quặn thắt đến vậy. Nó rít lên đau nhức nhối từng cơn đấy. Anh đến, anh gieo nắng con đường em đi, anh trồng hoa thơm, cỏ biếc lên đó rồi giờ rũ bỏ tất cả, giẫm đạp tất cả. Anh nỡ để em một mình với một trời kí ức vậy sao? Anh có biết anh độc ác lắm không?
Duyên phận là do mình quyết định mà, nó nằm trong bàn tay mình mà. Anh không muốn nắm tay em đi đến suốt cuộc đời nữa nên anh mới vịn vào hai chứ tùy duyên, để anh đưa ra một lý do nực cười lắm: “hết duyên thì buông”. Với anh buông dễ lắm, nhưng em không làm được. Tình yêu trong lành nhất thế gian, em đã say trong tình yêu anh, bình yên ngủ trong vòng tay ấm áp của anh để mặc đời trôi nổi ngoài kia. Em đã nghĩ duyên của em, cuộc đời em chính là anh. Anh cũng đã từng nghĩ vậy mà, đúng không? Vậy sao anh không cố gắng cùng em vun đắp nó mà làm lòng em tê tái nhũng nỗi đau dài.
Anh ra đi để lại cho em nỗi đau đáu về hai chữ duyên phận.

Chiều nay, giữa phố phường tấp nập, từng dòng người lướt qua, biết bao đôi nhân tình dìu nhau dưới mưa nhưng chỉ mình em đứng đây ôm nỗi cô đơn lẻ loi đến đau lòng. Em muốn hét lớn giữa cơn mưa đang xối xả, muốn gào thét tên anh, muốn chạy đến ôm anh và khóc trong vòng tay anh. Nhưng không thể, anh đã rời xa em. Chúng ta không còn duyên mà, chúng ta không còn thuộc về nhau mà. Em đã cố nhưng không thể níu lấy tay anh một lần nữa, vậy thôi em buông, em buông anh nhé
Tùy duyên, duyên phận, cứ coi như mình không có, không đủ. Anh cứ đi đi, anh hãy tìm nơi anh thuộc về, nơi chữ “duyên” tròn trĩnh như vầng trăng trên bầu trời kia. Còn em, em sẽ đợi, đợi duyên phận của em. . Em đã cố nhưng không thể níu lấy tay anh một lần nữa, vậy thôi em buông, em buông anh nhé. Lỗi không phải của anh, không phải của anh, lỗi do duyên phận…

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau