Thoát[X]

Tuổi hai mươi

   Hai mươi tuổi, tớ bước chân vào đời… một mình! Không phải vì cậu, vì tớ mà là vì con của chúng ta.
Cậu nhớ không? Cái ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau tình cờ nơi sân bay ấy. Ánh mắt, vòng tay cậu thật ấm áp, thật bao dung. Tớ bị say bởi ánh mắt đa tình ấy. Tớ bị cuốn vào vòng tay ấy. Và …

 Hai mươi tuổi

 Hai mươi tuổi

Cho đến bây giờ, tớ vẫn không quên. Dường như những gì thuộc về cậu đã “đóng đinh” trong óc tớ, đến nỗi tận bây giờ, không ai có thể thay thế cậu trong lòng tớ. Tình yêu của chúng ta, à không, tình yêu của tớ cho cậu có phải là một thứ tình cảm bồng bột, xuất phát từ những ái tình thoáng qua đầu đời không cậu nhỉ? Ai cũng bảo tớ ngốc, tớ dại dột, thậm chí hư đốn khi yêu vội và lầm lỡ cũng vội vã. Nhưng, tớ không nghĩ thế cậu à!

Tớ yêu cậu, yêu cậu một cách đắm say, mù quáng. Thế nhưng, tớ chưa bao giờ cho là mình đã sai lầm khi yêu cậu. Chính cậu cho tớ niềm vui, cho tớ niềm tin, động lực trong những lúc mình chênh vênh nhất. Khi tất cả mọi thứ đều quay lưng lại với tớ, chỉ mình cậu đưa tay ra chở che, dang lưng ra bảo bọc tớ. Nói một cách chính xác, cậu chính là người ơn của tớ! Tuy nhiên, tớ không phải yêu cậu vì cái ơn, mà tớ yêu cậu vì trái tim tớ bảo tớ phải như thế! Trái tim tớ mách bảo bản thân tớ, chính cậu chứ không ai khác là một nửa của tớ. Mà nói thật nhé, mỗi lúc nhìn cậu, tớ cứ như người bị điện giật ấy. Tớ rụng rời chân tay, ăn nói thì như bị ai đó chặn mất ngôn từ, cứ ấp a ấp úng ấy, trong khi tớ là một người hoạt ngôn. Còn nữa, chẳng hiểu cậu có bán rượu không mà mỗi lần cậu gần bên, tớ như người say, mặt thì đỏ ửng, lồng ngực thì cứ phập phồng, hồi hộp. Mà tớ nói cho cậu biết nhé, tớ ghen lắm đấy. Tớ vô cùng ghen khi cậu gần gũi những người con gái khác. Cậu đừng nhìn thấy mình bình tĩnh mà nghĩ mình không biết ghen nhé. Chỉ là mình giấu đi thôi.

Chúng ta nhí nhảnh, hồn nhiên như vậy được bao lâu rồi cậu nhỉ? Gần 1 năm thôi nhé! Nhưng khoảng thời gian ấy đủ để tớ trưởng thành. Tớ không còn trẻ con như vẻ ngoài của tớ đâu cậu à. Tớ già dặn hơn trong cách ứng xử với những người xung quanh rồi. Cậu không phải lo cho tớ. Cậu cứ thanh thản, an nhiên mà nhìn tớ dạy dỗ trái ngọt tình yêu của chúng ta nhé! Tớ chưa bao giờ hối hận vì cuộc tình dễ có chóng tan này cả. Thanh xuân của tớ đã rất đẹp, rất ý nghĩa khi có cậu. Dù chỉ hơn 300 ngày bên nhau, nhưng, với tớ, cậu là cả bầu trời kí ức. Yêu nhau nhưng chưa một lần mình xưng hô một cách yêu thương như bao cặp đôi khác cậu nhỉ? Nhưng tớ lại cảm thấy cách xưng hô của chúng ta rất ư là đáng yêu ấy chứ.

Tuy nhiên, tớ đã trưởng thành rồi, tớ sắp làm mẹ rồi nhé! Nên … em sẽ gọi anh là chồng. Em muốn con của chúng ta bình thường như bao người khác, có ba, có mẹ. Anh yên tâm, em sẽ thay anh nuôi dạy con để con sâu sắc như ba của nó. Và em sẽ bảo với con rằng nó có một người ba rất tuyệt vời, và … rất hiếu thảo. Ba không bỏ rơi mẹ con mình đâu, mà ba đang báo hiếu với ông bà nội khi phải sang nước ngoài định cư với vợ của ba. Và … hai mươi của em sẽ không có anh. Tuy nhiên, em rất hạnh phúc vì anh đã cho em một người bầu bạn, anh vẫn không bỏ rơi em. Duyên cho tơ gặp nhau, yêu nhau và nợ cho ta một đứa bé. Duyên nợ của chúng ta đã quá trọn vẹn rồi anh nhỉ? Nhưng … chỉ có điều nó quá ngắn cho một cuộc đời phải không anh?

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau