Thoát[X]

Trót yêu người lạ

    Em và người, hai con người xa lạ, chẳng quen biết gì về nhau, thế mà có thể yêu nhau cuồng say đến như vậy, chúng ta gặp nhau ở quán cà phê nhạc trịnh vào một buổi chiều mùa đông lạnh đến tê người. Em chạy vội vào quán để tránh gió lạnh ngoài kia và tìm cho mình một chỗ ngồi quen thuộc.

Trót yêu người lạ

Trót yêu người lạ

Em cắm cúi vào cuốn sách mới và kệ cho lòng mình nhẹ nhàng thả hồn vào điệu nhạc, khói của ly cafe nóng thơm ngon đang lơ đãng bay đi,. Bỗng nhiên có tiếng nói rất trầm ấm với nụ cười rất dễ thương.”Cô có thể cho tôi ngồi đây được không, bên kia hết chỗ rồi”.

Từ năm ấy, tán cây kia đã thay lá biết bao nhiêu lần, và con người cũng thay đổi, họ thành công trong sự nghiệp, hạnh phúc trong hôn nhân, chắc chắn họ sẽ thay đổi ý tưởng, mục đích sống của mình. Gió heo may thổi bay mái tóc em, em nghĩ xem là mình có thay đổi gì không, ngoại trừ việc ngồi đây đợi anh trong quán quen thuộc của chúng ta. Bạn bè cho rằng em là một con bé ngốc, suốt ngày chẳng lo thay đổi bản thân mình trong hiện tại mà cứ muốn thay đổi quá khứ, Mà cái gì mất rồi, làm sao lấy lại đây chứ, rồi những giọt lệ lăn đều trên gò má em, chảy xuống trang sách làm mờ đi cả chữ, hay là mắt em mờ vì nước mắt của tình yêu đôi ta.

Gió lạnh đầu đông tràn về nhanh quá, em chợt thấy thương mấy cô bán hàng rong, sáng sớm đi chợ không chuẩn bị áo rét, khăn ấm, lúc chiều về thì trời đã chuyển gió mùa rồi, thương những người không nhà, liệu lạnh thế này, họ sẽ sống sao, và thương anh, gió lạnh về có biết giữ gìn sức khỏe không. Em nhớ hồi ấy khi còn bên nhau, mỗi khi mưa rả rích rơi ngoài hiên, gió lạnh ùa vào, em lại nhắn tin cho anh, chỉ bảo anh là chiếu này trời trở lạnh, mặc ấm vào anh nhé, lắm lúc không thấy trả lời, em qua nhà anh thì thấy anh đang say sưa vẽ một cô gái rất đẹp, có tên là Mĩ Anh, nghe tên đó sao thân thương đến lạ. ừ nhỉ, Mĩ Anh là tên em. Mà sao dường như em có cảm giác rằng anh yêu cô gái trong tranh nhiều hơn, anh yêu em.

Nghệ thuật nhiều lúc khiến ta thỏa sức sáng tạo nhưng một phần nào đó, cũng làm chúng ta đánh mất đi một giá trị nhỏ bé trong cuộc sống này. Và những giọt mưa vẫn rơi rỉ rách ngoài kia cũng có đôi, có cặp, còn em thì sao, vẫn ngồi đó và đợi một người lạ quay về với em mà chẳng biết họ còn nhớ em, còn yêu em nữa không .
Quá khứ năm ấy, vẫn viện nguyên trong trái tim rỉ máu của em, cứ ngỡ nó vừa xảy ra hôm quá, anh nói những lời chia tay khiến con tim em đau, nước mưa làm giọt lệ càng thêm díu nặng. Vài ngày sau đó nỗi nhớ anh biến em thành con điên. Tiếng mưa rơi như đang bóp nghẹt tim em. Rồi tiếng khóc của em hòa tiếng mưa ngoài hiên nhà, em không cần gì ngoài anh ra.Nhưng quá khứ của em và anh mãi mãi nằm yên ở đó, một góc tận sâu tâm hồn em. Vết thương mà anh gây ra cho em chứ ? Nó vẫn làm em đau,.mỗi khi nhớ về anh, thế nhưng thời gian trôi qua giúp em hiểu ra một chân lý, cái gì mất đi rồi thì không bao giờ lấy lại được, nhất là thời gian.

Chúng ta đã phí thời gian để yêu nhau và cuối cùng chúng ta nhận gì sau cuộc tình cuồng nhiệt đó, khi đó chúng ta còn quá trẻ để yêu.
Gió thổi từng cơn làm mấy chiếc lá kia phải rung rinh, em vẫn là em của ngày xưa nhưng có điều làm em hối tiếc. Vì trót yêu anh, yêu một người lạ mà không đáng nhận tình yêu của em, để cho thanh xuân của mình trôi qua vô nghĩa. Em thật ngốc phải không anh, đáng lẽ ra em dành qũy thời gian đó để học tập, làm việc thiện lành, phụng sự cho mọi người và cống hiến tuổi thanh xuân của mình cho những điều cao đẹp hơn. Giờ đây suy ngẫm những chuyện đã qua, em mới thấm thía câu này “mất thời gian đồng nghĩa mất phúc của mình đang có”.Cả em và anh phải xem lại cuộc sống, qũy thời gian của mình để sắp lại cho thật sự nghiêm túc, hối tiếc đời thanh xuân đã qua cũng chẳng để làm gì, thôi thì cho em năm năm nữa để em làm những gì mà em đã bỏ dỡ vì bận yêu anh.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau