Thoát[X]

Tình yêu vốn là một ẩn số, chúng ta không thể nói trước bất kì điều gì

Vô số lần tôi ước gì gặp được ở một thời điểm khác, nơi khác, trong hoàn cảnh khác… trước khi chúng tôi đều đã bị đánh gục bởi hiện thực, trước khi chúng tôi đã quá mệt mỏi nhìn thấy những đổ vỡ trong cuộc đời.

Tôi vẫn đuổi theo hình bóng những chiếc xe quen thuộc trên phố, vẫn ngoảnh đầu lại nhìn hàng cây góc phố, nơi mình hằng ngày đi qua, vẫn tìm kiếm mùi nước hoa quen thuộc trên những người qua đường, vẫn da diết nhớ giọng nói và đôi mắt nâu ấy…

Nhưng trong lòng tôi luôn tự hỏi, thực ra bao nhiêu người trong chúng ta vẫn thầm giấu kín một hình bóng ở trong lòng mà lại lựa chọn ở bên một người khác? Tôi yêu anh nhiều đến như vậy, vẫn yêu anh, thế nhưng anh không phải là hiện tại, cũng không phải là tương lai của tôi. Anh là bí mật, là cơn bão mùa hè, là nông nổi, là những gì cuồng nhiệt nhất của tuổi trẻ trong tôi…

Tinh yeu von la mot an so, chung ta khong the noi truoc bat ki dieu gi

Trước khi gặp anh, tôi mãi mãi cũng không thể tưởng tượng được trên đời này lại có thứ tình yêu khiến cho con người ta có thể điên cuồng như vậy…

Sau đó rời xa anh, tôi mãi cũng không thể nào ngờ, trên đời này lại có thứ tình yêu khiến cho con người ta cả đời không quên đi được như thế…

Nhưng thời gian trôi qua nhanh là vậy, tình cảm còn đó, chỉ là cả hai đều đã đứng ở một vị trí rất khác rồi. Trên đời này nhiều lúc vẫn là vậy, giữa hiện thực và mộng tưởng, chúng ta không có quyền lựa chọn, cũng không còn con đường nào để lựa chọn.

Yêu, nhưng không thể vượt qua được hiện thực, không thể vượt qua được biết bao nhiêu thứ chúng ta còn phải gánh vác trong cuộc đời. Thế nên yêu anh, vô số lần tôi ước gì gặp được ở một thời điểm khác, nơi khác, trong hoàn cảnh khác… trước khi chúng tôi đều đã bị đánh gục bởi hiện thực, trước khi chúng tôi đã quá mệt mỏi nhìn thấy những đổ vỡ trong cuộc đời.

Nhưng hiện thực là không thể, hoàn cảnh đó, ngày tháng đó, chúng tôi đã gặp nhau. Đối với tôi, là một tình yêu không thể quay đầu lại. Đối với anh, cuộc đời này người đúng người sai, cũng đã không còn dám tin nữa. Thế nhưng chúng tôi đều phải sống, nhắm mắt sống tiếp trong cuộc đời này, hi vọng vào một phép màu, rằng trái tim có thể vì ai đó mà lạc nhịp một lần nữa, có thể vì ai đó mà tìm được cảm giác nông nổi ở những năm tháng tuổi trẻ một lần nữa…

Tinh yeu von la mot an so, chung ta khong the noi truoc bat ki dieu gi

Sau cùng vẫn là chờ đợi và thất vọng…

Năm tháng qua đi, tôi nhận ra, cả đời này mình mãi mãi cũng không tìm được thứ tình yêu như thế nữa. Bởi vì suy cho cùng, người như thế cũng chỉ có một – và tôi – mãi mãi cũng không còn có thể là tôi của mùa hè năm ấy…

Nhưng tình yêu của năm đó, chúng tôi của năm đó, đều học cách phải đánh liều trước tình yêu. Sự sợ hãi của quá khứ, của những đổ vỡ, của khoảng cách và những năm tháng trước đó… cuối cùng đã để lại hậu quả. Tình yêu của chúng tôi, sau cùng cũng như bao người khác, cắt ngang một đoạn đường và rồi từ đó về sau không bao giờ giao nhau thêm lần nào nữa…

Đứng trước tình yêu chúng ta có thể nói trước được điều gì? Chỉ khi gặp được một người, mới có thể hiểu được, tất cả những gì chúng ta suy nghĩ trước đó, đều có thể vì một người mà thay đổi…

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau