Thoát[X]

Tình Yêu Tuổi học trò: Mối tình Đầu của tôi

    Hôm nay tôi muốn tâm sự về cuộc sống của một người mà chưa từng nói với ai.Một câu chuyện có thật,nhưng ai cũng đã từng trải qua ít nhất 1 lần trong đời, đó là mối tình đầu.

Tình Yêu Tuổi học trò

Tình Yêu Tuổi học trò

Tôi và anh quen nhau nhờ sự giới thiệu của người bạn ngồi cùng bàn và cũng là bạn chơi thân với nhau. Tôi là 1 người không xinh cũng không học giỏi, tôi chỉ thuộc học sinh khá của lớp. Hồi đó có thể tôi thuộc vào đưa ngoan và hiền của lớp,nên rất nhiều bạn muốn giới thiệu anh trai, hoặc anh họ cho tôi. nhưng cuối cùng tôi lại chọ và quen với anh nhà bác của đưa bạn thân đó.

Mới đầu tôi và anh cũng chỉ là làm quen nhau, trò chuyện với nhau về chuyện học hành. Anh học hơn tôi 1 lớp, hồi đó anh học lớp 12 còn tôi học lớp 11. Hai anh em nói chuyện rất hợp với nhau và đặc biệt anh rất tâm lý ,hiểu được con gái muốn gì. Nói chuyện với anh được thời gian thì tôi cũng không biết tình cảm mình giành cho anh là tình cảm anh em hay là thích nữa. mỗi ngày chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn, nếu ngày nào anh không nhắn tin tôi có cảm giác như cuộc sống mình thiếu cái gì đó. Nó như 1 thói quen hàng ngày. Rồi tình cảm đó cứ thế trôi đi cho đến khi anh thi tốt nghiệp .

Hồi đó thì cuối cấp mất ba ngày, dù biết anh bận ôn thi nhưng chúng tôi vẫn nói chuyện hỏi thăm nhau, hỏi về việc anh ôn thi. Hôm thi cuối cùng, anh hẹn tôi lên cổng trường để gặp nhau vì từ hồi nghỉ hè chúng tôi không được gặp nhau. Lúc đầu tôi từ chối vì muốn thi xong anh về ngỉ ngơi cho khỏe, hôm nào rảnh thì 2 đưá gặp nhau cũng được. Nhưng anh cứ nói muốn gặp tôi nên tôi đồng ý và 2 đứa hẹn chỗ gặp là hướng đường về nhà tôi.

Nhà tôi cách trường gần 5 km, nhưng vì hẹn anh tôi vẫn đạp xe lên để mong được gặp anh. Lúc đó tôi đã phải nói dối mẹ là đi đến nhà bạn để mượn sách. Đạp xe trên đường tôi đã rất háo hức và đạp thật nhanh để được gặp anh, không muốn anh đứng chờ. Vừa đến cổng trường cũng là lúc thi xong, mọi người lấy xe ra rất đông. Tôi đứng gọn vào 1 chỗ chờ anh và tìm anh nơi đông đúc đấy, tìm mãi không đước nhưng tôi vẫn chờ. Vì hẹn nhau thì anh sẽ đứng ở chỗ nào đấy để chờ tôi. Đợi đến khi mọi người về hết tôi vẫn đứng đợi, biết đâu anh đợi mọi người đi hết rùi mới gặp tôi. Tôi cứ đứng chờ , chờ xem anh có ra không, chờ cuộc gọi của anh hỏi em đang đứng đâu để anh tới. Nhưng cuối cùng là không , anh không tới cũng không gọi điện hay nhắn tin bảo gì cả.

Cuối cùng tôi lững thững đạp xe 5km về , trong đầu tôi cứ nghĩ không hiểu tại sao hẹn gặp tôi mà anh lại không đên. Có khi nào anh bị sao không. Về đến nhà được khoảng 20phut thì thấy có tin nhắn của anh, tối rất khó chịu không muốn mở ra xem để anh cảm nhận được tôi đang tức thế nào khi bị anh cho leo cây.

Nhưng rùi vì sự tò mò muốn biết anh bị sao hay bận gì thì tôi mở điện thoại ra xem, thấy anh nhăn tin hỏi:

–  Em đã về chưa

Tôi nghĩ hay anh vẫn đứng chờ tôi ở cổng trường

–  Em về được 20 phút rùi, đợi anh không thấy nên em về, anh về chưa hay vẫn đứng đợi. ( tôi  hỏi lại anh như không có chuyện gì)

–  Xin lỗi em, đứa bạn thân anh thi ở trường khác gọi anh lên đón

–  thế sao anh không qua gặp em rùi đi, để em đứng đó chờ 1 mình

–  Vì nó gọi nhiều quá nên anh phải đi luôn. ( anh  trả lời tôi như vậy)

Thực sự tôi bưc và khó chịu kinh khủng, rõ ràng anh đã hẹn trước với tôi mà lại bỏ tôi ở đó 1 mình chờ anh, anh lại đi đường khác để trốn tôi. Tôi vẫn cố bình thường để nhắn tin lại

–  bạn anh là gái hay trai, sao không đi nhờ bạn mà phải bảo lên đón.

–  Lúc đi anh chở đi nên lúc về anh phải đi đón .

–  anh đi đón bạn thì bảo em chứ sao lại hẹn em lên gặp rùi bỏ em đứng đợi, anh đi qua mà không bảo em

–  Anh đi đường khác nên em không nhìn thấy anh, anh lại vội nên đi luôn.

Nghe anh nói những lời này tôi nghĩ thực ra anh không coi mình ra gì. Anh coi bạn thân anh hơn cả tôi chứng tỏ đó mới thực sự là người anh thích. Tôi ngĩ hóa ra anh đem tôi ra để làm trò đùa.

Từ đó tôi nhắn tin ít với anh hơn, dần dần không còn nói chuyện với nhau nữa. Có lẽ anh cũng biết nên anh cũng không  hỏi gì nhiều. Tôi và anh chấm dứt nhau như vậy, tôi không quen ai cho đến hết lớp 12.

Khi anh đi học vẫn thỉnh thoảng nói chuyện, tôi biết anh có ý gì đó nên tôi hạn chế hơn. Mọi người cho tôi ý kiến xem phải làm gì.

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau