Thoát[X]

Tĩnh mịch

  Ngồi trên cánh đồng thảo nguyên xanh mượt, em nhẹ nhàng thưởng thức mùi hương thoang thoảng của gió, của cây xanh cỏ mượt. Gió thổi mây bay theo tiếng em đàn, gió hát, cây ngân theo tiếng em bắt nhịp. Em ơi tâm hồn em sáo rỗng, khó mà bị pha tạp bởi những điều không vui bên ngoài. Em tựa như mảnh giấy trắng, khiến tim tôi lệch nhịp.

Tĩnh mịch

Tĩnh mịch

Nhìn em cười vui bên nắng mai, thế giới của tôi bỗng chốc toả sáng, cứ cười như thế mãi nhé em ơi, vì không biết rằng nếu một ngày nào đó, nỗi sợ hãi không thấy em cười sẽ tràn về một trong tôi. Em nhỏ bé khiến tôi muốn bảo vệ, tựa cánh én trên cao cùng bầu trời xanh thẳm.

Em nằm im giữa cánh đồng, gió thổi hồn em bay lên cao. Tâm trí em mơ hồ về ai, đôi mắt em đọng nước. Em ơi em lại khóc, khóc cho một thanh xuân từng là tất cả, em khóc cho nỗi lòng trống trải, như cánh hoa đang héo úa từng ngày, đừng nhớ về ai kia nữa em nhé, tim em đau và đang rỉ máu, ruột em quặn từng cơn trong đêm. Em ơi tôi lại xót!

Hạt mầm em cùng tôi gieo trồng sẽ vì ước mơ tương lai mà cao lớn, vì em cô gái của thảo nguyên xanh mượt, em dùng nước mắt nuôi lớn từng ngọn cỏ, em khóc ai lau, em đau ai thấu, chỉ mình tôi chứng kiến tất cả, tôi lau, tôi thấu em có biết chăng? Em sẽ là chân trời còn tôi là góc bể, tôi cùng em sánh vai tạo ra thật nhiều ký ức đẹp. Tôi tự hỏi, liệu rằng em sẽ giữ mãi niềm tin, em tin vào những điều huyền ảo, gốc cây dương liễu bên em liệu rồi sẽ đâm chồi nảy mọc. Nhớ một thời tôi cùng em ngồi bên đốm lửa, lửa cháy mãnh liệt như tình yêu tôi dành cho em. nhìn em hươ tay thật nhẹ nhàng, em và lửa chơi đùa cùng nhau.

Mùa đông tuyết phủ khắp cánh đồng, thảo nguyên xanh mượt đâu rồi em ơi. Tuyết trắng xoá tựa ánh mắt anh ướt nhoà, em nơi đâu anh tìm hoài không thấy, nước mắt anh chảy mồ hôi anh rơi, hô hấp anh nặng nề đến lạ thường. Một khắc anh nhìn thấy em nằm đó, tay chân em trắng xoá như tuyết, bông tuyết rơi bên em rồi tan biến cũng như em nằm cạnh anh đây bỗng chốc theo tuyết biến mất.

Lòng anh đau như cắt mặc cho thân thể em ướt lạnh, đêm hôm ấy tĩnh mịch như tâm anh trống rỗng, như trí anh mơ hồ và như cuộc sống anh nhạt nhẽo.

 

 

 

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau