Thoát[X]

Tình giữa

“ Từ ngày mai em được tự do rồi.”

Đó là dòng tin cuối cùng tôi nhận được trước khi người yêu bay sang Pháp và buông lời kết thúc tình yêu bảy năm của chúng tôi. Chúng tôi bắt đầu “yêu xa” từ những ngày tôi còn là cô nữ sinh chập chững vào lớp 10. Kể từ đó, tôi ngày ngày mang bóng hình của anh chàng ở xa hơn 200 cây số. Một chuyện tình học trò đơn thuần, nhắn gửi lời thương nhớ qua từng dòng tin nhắn. Và rồi chỉ vì một lời hẹn ước ngày ấy mà cả hai đã xem như nguồn động lực để tìm đến Thủ đô tiếp tục con đường học vấn. Cũng chính nơi đây, thứ tình yêu non dại của tuổi học trò mà ai cũng bảo rằng sớm nở tối tàn lại tiếp tục nở rộ. Bảy năm là quãng thời gian ta cùng nhau trưởng thành, cùng nhau bước qua tuổi thanh xuân và cùng nhau hướng về cánh cửa đường đời.

Vậy mà, sau tất cả, những tưởng chàng trai 17 tuổi năm ấy sẽ là người đi cùng tôi đến cuối đời thế nhưng có lẽ vẫn còn quá sớm để nói điều đó. “Đâu phải chỉ có yêu thôi là sẽ bên nhau trọn đời …” Một ngày đẹp trời người muốn đi, không cho ta được giữ. Thế là thôi!

***

Với những người yêu xa, câu nói hạnh phúc nhất không phải là “Anh yêu em” mà là “Mình gặp nhau nhé!”. Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày anh đến khám bệnh ở một thành phố chỉ cách nơi tôi ở hơn 50 cây số. Trước khi trở về ba mẹ cho phép chúng tôi gặp nhau. Hoặc anh sẽ đến nhưng chỉ có 1 tiếng gặp nhau, hoặc tôi sẽ đến và chúng tôi có một buổi chiều cạnh nhau. Khi ấy chúng tôi vẫn còn là những cô cậu học trò với thứ tình cảm ngây ngô, chỉ đơn giản là muốn bên nhau thật nhiều.

Và rồi, tôi – một cô nhóc 16 tuổi chưa từng đi xa một mình, chỉ vì một người lại chạy đến một thành phố xa lạ. Giây phút nhìn thấy anh tim tôi vỡ òa trong hạnh phúc, trong mắt tôi cả thế giới chỉ gói gọn là anh. Chính là cái dáng người ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy … ngày ấy đã khiến trái tim này thổn thức. Đã không còn là những giấc mơ mỗi đêm ta níu kéo, con người ta ngày nhớ đêm mong giờ đây đã hiện hữu ngay trước mắt. Khoảnh khắc ấy, tôi biết, dù sau đó có bất kỳ chuyện gì đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ không hối hận vì ngày ấy đã bỏ lại tất cả để chạy đến bên người ấy.

Cuộc hẹn đầu tiên chỉ gói gọn trong quán kem, nhà sách và kết thúc tại bãi biển. Chúng tôi ngồi cạnh nhau, phóng tầm mắt ra đại dương mênh mông, khẽ thả hồn theo từng cơn sóng, tận hưởng vẻ đẹp của một buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống. Cách những cơn sóng xô bờ thật nhẹ nhàng nhưng thời gian thì không như vậy. Tới khi chợt giật mình nhìn lại thì đã trễ chuyến xe buýt cuối cùng, tôi buộc phải trở về bằng những chuyến xe khách đi đường dài. Nghĩ đến việc phải rời anh đã khiến lòng tôi se thắt. Hơn nữa, cảnh một cô nhóc tuổi 16 đơn độc trên chuyến xe xa lạ lại càng làm tôi bất an hơn.

Tôi bám chặt lấy tay anh nước mắt không ngừng rơi. Anh khi ấy cũng chỉ là một chàng trai tuổi 17 chẳng thể làm gì hơn chỉ biết trao cái ôm vụng về khẽ dỗ dành cô gái nhỏ. Cuộc vui nào cũng đến lúc phải tàn. Rồi cũng đến lúc tôi phải rời vòng tay anh để trở về với cuộc sống thường nhật của mình. Mải đuổi theo dòng suy nghĩ, tôi đã yên vị trên xe từ lúc nào còn người con trai ấy thì vẫn đứng đó nhìn tôi qua khung cửa sổ cho tới lúc xe xuất bến. Khi ấy, bác tài có nói một câu khiến tôi nhớ mãi đến tận bây giờ: “Hai đứa dính nhau như sam thế. Nó còn dặn đi dặn lại phải đưa về tận nhà đấy!” Tôi bật cười trong nước mắt. Thanh xuân của tôi thật may mắn khi có người con trai ấy!

Khác với những mối tình học trò bị ngăn cấm, câu chuyện của chúng tôi nhận được sự đồng tình từ cả hai phía khi ba mẹ đều là bạn thời đại học của nhau. Mặt khác, thành tích học tập của cả anh và tôi không tệ, có lẽ vì thế chúng tôi đã có một câu chuyện thanh xuân vườn trường thật đẹp. Cả nhà tôi ai cũng đều biết tới sự hiện diện của anh, quan tâm tới mức tôi trộm nghĩ rằng nếu một ngày người tôi đưa về không phải chàng trai ấy … thì sẽ ra sao? Cuộc sống quả thật vô thường khó đoán, nói thế mà đến cuối cùng người mặc vest trắng rót rượu tháp ly trong đám cưới của tôi lại không phải là anh thật!

Vào một buổi sáng đẹp trời tôi tỉnh giấc và kiểm tra tin nhắn như thường lệ mà không hề biết rằng một điều kinh khủng đang đợi tôi phía trước. Chuyện anh sắp phải sang Pháp công tác trong 1 thời gian thì tôi biết nhưng tôi không nghĩ rằng lại đột ngột đến như thế, càng không nghĩ rằng chỉ đơn giản có thế mà chúng tôi phải chia tay. Trong phút chốc, chỉ một tin nhắn vỏn vẹn đã giết chết cả ngày tươi đẹp của tôi.

Những ngày sau đó là chuỗi ngày kinh khủng nhất trong cuộc đời tôi. Bảy năm không phải một khoảng thời gian ngắn ngủi muốn quên là quên được. Ngày ấy tôi vì một người mà yêu cái đất Thủ đô, nay cũng vì một người mà hận cả mảnh đất này. Vì sao ư? Vì khắp những nẻo đường tôi đặt chân đến đều có những kỉ niệm năm xưa chúng tôi cùng viết lên. Ngày ấy chúng tôi ôm theo giấc mộng bên nhau để đến nơi đây thế mà giờ đây chỉ còn lại mỗi mình tôi lẻ bước. Anh, dường như đã trở thành một thói quen trong cuộc sống của tôi, một thói quen khó bỏ. Không có anh mọi thứ vẫn thế, nhịp sống Thủ Đô vẫn thế, mặt trời vẫn mọc, trái đất vẫn quay, chỉ có tim tôi là không được ổn.

Anh đi rồi nhưng hình ảnh của anh đã là một hình xăm kiên cố hằn sâu trong tim tôi, để xóa đi thì tim này sẽ phải chịu những đau đớn tột cùng. Gia đình anh, bạn bè anh, nhìn tôi bằng ánh mắt thương xót đầy bất lực, tôi biết họ thương tôi nhưng họ chẳng thể can thiệp vào quyết định của anh. Cuối cùng chỉ còn một mình tôi loay hoay cố đứng vững. Tôi nhận ra rằng dẫu cho tôi đứng yên thì cuộc sống này vẫn đang tiếp diễn mỗi ngày, vì thế mỗi ngày trôi qua tôi đều tự dặn lòng phải mạnh mẽ bước tiếp, cố gắng vùi mình vào công việc, rong chơi cùng bạn bè, tuyệt đối không cho bản thân thời gian rỗi để đau lòng. Thế nhưng dẫu tôi có cố gắng đến nhường nào, đêm về tôi vẫn chẳng thể ngăn mình nhớ anh. Nhớ thương – uất ức – căm giận – đau lòng – nhớ thương … cái vòng lặp ấy cứ mải đeo đẳng lấy tâm trí tôi suốt một thời gian dài. Và cứ thế, mỗi đêm tôi đều yên giấc cùng nước mắt.

Cho tới một ngày, tôi thôi khóc lóc. Những tưởng rằng đã có thể để quá khứ yên giấc nhưng hình như tôi lại lầm rồi. Khi một người bạn anh hỏi tôi rằng: “Em còn nhớ nó không?” Tim tôi chợt thắt lại. Nước mắt lại rơi. Lúc ấy tôi mới biết rằng à thì ra mình vẫn chưa thực sự ổn. Và tôi cũng nhận ra rằng có lẽ đến cuối cuộc đời này tôi cũng chẳng thể quên được người con trai ấy…

***

Đã nhiều lần tôi từng muốn buông bỏ tất cả để chạy đến tìm anh thế nhưng đến cuối cùng lại chẳng đủ can đảm như những ngày tôi 16. Khi ấy nói là đến một thành phố xa lạ nhưng cũng chỉ cách nhau 50km, giờ đây Pháp là đất nước lạ lẫm xa hơn 10.000 cây số. Khi ấy cùng lắm là bỏ một buổi học thêm, giờ đây là bỏ gia đình, bỏ cả sự nghiệp. Tôi thực chẳng đủ dũng khí để rời đi. Nhưng sau tất cả, lí do quan trọng nhất có lẽ là khi ấy tôi biết ở nơi đó có người đang đợi mình, còn giờ đây tôi tự hỏi rằng liệu ở mảnh đất xa lạ ấy còn có người đang đợi tôi chăng?

Còn nhớ ngày ấy anh từng dặn tôi rất nhiều lần rằng dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra cũng đừng bao giờ im lặng, vì anh sợ im lặng rồi sẽ im lặng mãi mãi. Thế còn anh thì sao? Có điều gì sao không nói cùng nhau? Bảy năm – cả thanh xuân của một người con gái đã đốt trọn cho anh, thế mà người nhẫn tâm kết thúc tất cả chỉ bằng một tin nhắn. Cái tin nhắn chứa đựng điều khủng khiếp ấy tôi đã đọc cả ngàn lần, từng con chữ khắc sâu vào tim không ngày nào là không dày vò tôi.

Chúng tôi cũng đã từng yêu xa, khó khăn gì cũng đã trải qua cả rồi, thế thì anh còn lo điều gì? Nếu có gì không vừa ý ta ngồi lại nói chuyện, trước giờ vẫn thế cơ mà? Nếu tôi sai tôi vẫn chấp nhận và sẵn sàng sửa đổi, có sao đâu? Anh từng nói nếu một ngày anh không còn thương nữa thì hãy nhắc anh nghe lí do ta bắt đầu nhưng bây giờ đến cơ hội để lên tiếng anh cũng không cho. Tôi đã hai lần chủ động, có thêm lần nữa cũng chẳng ngại đâu. Vậy rốt cuộc anh vì đều gì mà muốn dừng lại? Tôi có nghĩ nát óc cũng chẳng thể hiểu được. Chẳng cần một lí do nào cả, đơn giản là muốn đi, thế thôi?

Anh đi, bỏ lại đằng sau là cả một bầu trời căm phẫn. Tôi sống trong đau đớn, dày vò, khổ sở đến mức tôi đã từng trộm nghĩ nếu như biết sớm điều này thà rằng ngày ấy tôi đừng tỉnh dậy nữa. Nhưng đã là cuộc sống thì không tồn tại hai từ “nếu như”. Ngày ta bắt đầu là bằng sự tự nguyện của cả hai thế nhưng ngày kết thúc chỉ cần một người quay lưng, chẳng cho người kia quyền níu kéo. Vậy là thôi! Nếu chuyện chúng tôi là một bộ phim thì có lẽ cái kết nhạt nhẽo này đủ khiến những mọt phim dấy lên lòng căm giận và biên kịch hẳn sẽ thu đủ gạch để xây lâu đài mất.

***

“Cứ ngỡ là bạn đời, hóa ra là bạn đường … chỉ đi chung đến đây rồi buông …”

Câu hát ấy cứ như Hamlet Trương viết dành riêng cho chính tôi lúc này. Cứ ngỡ là chàng trai cạnh tôi năm 17 tuổi sẽ đi cùng tôi đến hết cuộc đời, thế nhưng rồi cuộc sống lại lần nữa chứng minh rằng nó thật không đơn giản như tôi nghĩ, quay đi ngoảnh lại đã chẳng còn ai bên cạnh nữa rồi. Đến cuối cùng, chỉ còn mình tôi cứ mãi ôm lấy trái tim đầy vết xước của mối tình tan vỡ, chẳng muốn quen thêm một ai. Sống với cô đơn, dày vò trong nỗi nhớ, khao khát đến tuyệt vọng. Những cảm giác ấy chỉ một lần là quá đủ! Dần dà tôi tự tách mình khỏi những mối quan hệ tình cảm và cứ mãi lẩn trốn trong những hốc tối bình lặng của riêng tôi.

Tôi cứ sống cuộc đời an yên như thế cho đến một ngày, tôi gặp được một người muốn trái tim tôi lần nữa mở cửa. Tuy vậy, với những người đã chịu quá nhiều những thương tổn trong tình yêu, họ cảnh giác và chẳng dám mở lòng thêm một lần nữa, vì họ sợ, sợ khởi đầu này sẽ mở màn cho chuỗi những đau thương kế tiếp. Hơn tất cả, những người mang trong mình nỗi đau rất dễ làm đau người khác, một mình tôi đã là quá đủ rồi và tôi chẳng muốn thêm một ai phải chịu những nỗi đau đến xé lòng như tôi đã từng cả. Dẫu thế, mặc cho tôi hờ hững, lạnh nhạt, người vẫn ngày ngày kiên trì vượt qua tầng tầng lớp lớp những hàng rào gai, cố gắng đập từng viên gạch trên bức tường khoảng cách chỉ để được bước lại gần tôi, dùng trái tim ấm áp của mình để sưởi ấm một trái tim từ lâu đã nguội lạnh.

Người chấp nhận quá khứ của tôi, chấp nhận yêu thương tôi dẫu biết trong tim tôi vẫn luôn mang một bóng hình khác, chấp nhận tất cả chỉ cần đó là tôi. Một cô gái chịu nhiều thương tổn sẽ ngày càng trở nên lãnh đạm cũng giống như cây xương rồng vì ở sa mạc nóng bức mà lá hóa gai. Thế mà suốt 5 năm dài người đã dùng tất cả kiên nhẫn, bao dung để ôm lấy một cô gái như thế mặc cho trái tim mình cũng đang rỉ máu. Đến cuối cùng sự chân thành ấy đã khiến tôi lần nữa muốn đặt lòng tin vào tình yêu. Suy cho cùng tôi cũng chỉ là một cô gái yếu đuối gồng mình tỏ ra mạnh mẽ. Suy cho cùng tôi cũng chỉ là một cô gái cần một bờ vai … Đau đớn, nước mắt, tất cả đã dành cho mối tình trước vậy thì giờ đây tôi sẽ chỉ yêu với những nụ cười và hạnh phúc. Có thể người đến sau không được hoàn hảo như người đến trước thế nhưng sau khi đi qua những thương tổn, điều tôi cần chỉ đơn giản là một người sẽ không bỏ rơi tôi!

***

Cũng giống như một bông hoa mọc từ nơi hoang tàn sẽ có sức sống vô cùng mãnh liệt, một tình yêu đi lên từ những tan vỡ cũng sẽ quý giá và đáng trân trọng hơn rất nhiều.

Rồi sẽ đến một lúc nào đó, cái chúng ta cần không phải là thứ tình yêu mãnh liệt của tuổi trẻ mà chỉ đơn giản là sống bên nhau vui vẻ từng ngày. Không cần những lời hoa mĩ, không hứa hẹn tương lai xa xôi, chỉ ở cạnh nhau thế thôi. Và một ngày khi cảm thấy thích hợp, người mở lời: “Mình cưới nhé!” Tôi khẽ cười. Ừ, cưới thôi.

Trong suốt nhiều năm qua, vô số lần tôi muốn tìm anh để hỏi:
– Rằng những năm qua anh có sống vui vẻ khi đã nhẫn tâm bỏ rơi tôi ?
– Rằng ngày ấy vì điều gì mà anh phải làm như vậy?
– Rằng anh có từng nhớ đến tôi và những lời hẹn ước?
Nhưng bây giờ thì câu trả lời của anh đã không còn quan trọng nữa rồi! Anh từng nói lễ đường là nơi bài Beautiful in white vang lên chứ không phải Vợ người ta hay một bài tương tự. Chắc có lẽ tôi không có diễm phúc để được nghe giai điệu của Beautiful in white trong lễ cưới của mình. Tôi chỉ còn có thể nhớ anh nốt hôm nay thôi. Lần nữa ôn lại câu chuyện thanh xuân năm ấy và để nó mãi mãi yên giấc trong căn phòng quá khứ để ngày mai tôi sẽ được sống trọn vẹn từng phút giây bên người bạn đời của mình.

“Gửi chàng trai 17 tuổi năm ấy đã bên em cả thanh xuân của mình, ngày mai, khi váy cưới của em chạm đất, chú rể không phải anh thật rồi!”

Tình giữa là như thế, không dang dở như tình đầu cũng chẳng viên mãn như tình cuối nhưng lại là chuyện tình để lại nhiều xúc cảm nhất. Khi bắt đầu cứ ngỡ là tình cuối hóa ra lại kết thúc như tình đầu.

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT