Thoát[X]

Thư Gửi Người Tôi Yêu _Mon – Bảo Ngọc

” Gửi Bảo Ngọc bé nhỏ của anh
Rốt cục sau bao nhiêu năm anh vẫn không quên được em. Bảo Ngọc là em thật sự không nhớ hay vì không muốn nhớ? Anh thật sự không hiểu.

Em có biết được rằng suốt 10 năm nay, chưa bao giờ anh chưa bao giờ ngủ ngon? Em có biết được rằng suốt 10 năm nay ngày nào anh cũng đi tìm kiếm, dù biết là vô vọng như dù chỉ là một chút hy vọng nhỏ nhoi anh cũng không từ bỏ, chỉ vì muốn gặp em thôi không?

Ảnh minh họa

Bảo Ngọc à, dù đã ngần ấy năm nhưng anh vẫn còn nhớ như in những lời em nói, những cử chỉ đáng yêu của em, cái nụ cười, cái giọng nói và cả tiếng hát ngọt ngào của em. Không biết em còn nhớ không lời hứa năm xưa đó, chậu tường vi phấn hồng đó đã phát triển ra thành rất nhiều cây rồi, và cứ mỗi dịp hoa nở em có biết đó là lúc anh đau khổ và miên man trong nỗi nhớ em không?

Mười năm trước, ta gặp nhau rồi lạc mất nhau cứ như một giấc mơ thì mười năm sau, một giấc khác lại bắt đầu khi anh gặp em và yêu em, Bảo Ngọc. Em có lẽ đã rất khác, không còn là một cô bé rụt rè như xưa, tất nhiên rồi vì chúng ta, ai rồi cũng sẽ khác phải không? Duy chỉ có tình yêu anh dành cho em là không đổi. Em có nghĩ đó là định mệnh không Bảo Ngọc? Chúng ta trải qua bao nhiêu chuyện, niềm vui lẫn nỗi buồn rồi bất giác anh nhận ra mình yêu em, hạnh phúc khi biết em là Mon người con gái anh chờ đợi suốt 10 năm thì em lại quay lưng nói em đã quên hết tất cả mọi việc, em nghĩ anh có thể không đau khổ không?

Em à, giờ này chắc em đang chìm vào giấc ngủ? Còn anh, anh vẫn ngồi đây để viết nên những dòng tâm sự này. Em, anh nhớ em rất nhiều, anh cũng chẳng hiểu vì sao nữa?

Có lẽ từ lúc nào, hình bóng em đã in sâu trong trái tim anh mất rồi. Ước gì em biết được điều đó. Ước gì em biết rằng anh muốn cùng em bước bên nhau trong suốt cuộc đời này. Anh muốn cùng em sẻ chia những vui buồn trong cuộc sống, bên cạnh nhau những lúc khó khăn…

Em à, có điều này anh từng nghĩ mà không biết phải nói thế nào. Anh muốn nói: anh yêu em. Nhưng nói yêu thì đơn giản quá, mà nói thương thì không đủ để diễn tả tình cảm của anh… Anh cảm ơn em vì em đã đến bên cạnh anh và ở lại trong trái tim này. Người ta nói, trong tình yêu, đàn ông không được bi lụy. Nhưng nhiều khi anh nghĩ, dù cho em có đem đến niềm vui, hạnh phúc, hay nỗi buồn và đau khổ, anh cũng xin chấp nhận… Bởi tình yêu anh dành cho em đủ để anh chấp nhận tất cả. Và bởi duy nhất một điều, anh muốn mãi mãi được ở bên em.

Trải qua nhiều sự việc, anh nghĩ mình nên dừng lại, dừng lại ở đây không phải là kết thúc mà là dừng lại để suy nghĩ và bắt đầu một hành trình mới. Em à, anh muốn một sự ràng buộc nào đó giữa hai ta. Em có đồng ý cùng anh đi hết con đường không? Chúng ta sẽ đưa nhau về bến bờ hạnh phúc.

Nơi đó, (anh ước) anh là chồng, em là vợ, chúng ta sẽ sống tới khi già, tới ngày môi ngừng thở và tim ngừng đập. Trên đây là tất cả những gì anh nghĩ (có lẽ hơi lãng mạn chăng, nhưng là những gì tận đáy lòng anh). Mong em hãy suy nghĩ những điều anh nói, những điều từ trái tim anh mách bảo.

Trái tim nói rằng anh không thể để em lướt qua đời anh như vậy được. Anh không thể để mình phải hối tiếc, phải sống một cuộc đời vô vị khi không có em bên cạnh. Em à, bỏ lỡ một chuyến xe, ta có thể đợi để đi chuyến kế tiếp, nhưng bỏ lỡ một người thì sẽ không còn cơ hội nữa phải không em? Em, xin hãy cho anh cơ hội!

Có như thế nào anh cũng không rơi nước mắt, vì em anh đã khóc quá nhiều. Anh luôn nhớ những hạnh phúc, ngọt ngào mà em mang lại cho anh để tự chữa bao vết thương khó lành.

Anh vẫn đang chứng minh đều đó bằng cả trái tim của mình còn em có còn nhớ lời hứa mình không? Hãy nói cho anh biết anh sẽ phải đợi bao lâu để quên được em hay cùng em thực hiện giấc mơ chúng mình? Ngày mai anh sẽ rời khỏi đây, nếu em thực sự muốn cùng anh đi đến cuối con đường thì hãy gặp anh ở sân bay, anh đợi em.

Anh yêu em.

Đặng Hoàng Quân”

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau