Thoát[X]

Thanh xuân của mẹ là chặng đường hạnh phúc của con

   Nếu người ta hỏi hành trình hạnh phúc bắt nguồn từ đâu con sẽ trả lời rằng nó bắt nguồn từ niềm vui của mẹ.

Dưới vạt nắng óng ả len lỏi qua từng sợi tóc mảnh mai của rặng tre già ôm lấy ngôi làng nhỏ, nơi đó có hai mẹ con, nơi đó có tiếng cười, nơi đó có ký ức, nơi đó có niềm vui lẫn nỗi buồn. Và tôi tạm gọi đó là hành trình hạnh phúc của tôi. Chuyện thuở bé, từ thuở ấy…

mẹ là chặng đường hạnh phúc của con

mẹ là chặng đường hạnh phúc của con

 

Ngày đó tôi theo mẹ dắt chiếc xe đạp cũ kĩ loanh quanh khắp nơi rao bán tàu hủ, tôi không nhớ rõ mình bao nhiêu tuổi chỉ còn mường tượng trước mắt là hình ảnh một cô bé loắt choắt với hai bím tóc được mẹ thắt gọn gàng trông xinh xắn. Xe đạp vẫn quay đều theo bàn chân đạp nhẹ nhàng của mẹ đèo tôi qua từng con hẻm nhỏ, và ở đâu đó vang lên những nốt nhạc: “ Ai tàu hủ không?” cách khoảng dăm mười phút dừng lại rồi tiếp tục: “ Ai tàu hủ không?” giọng mẹ vẫn cứ rải đều đến cuối con hẻm. Cứ như thế tiếng xe đạp của mẹ nuôi lớn tôi từng ngày.

 

Áp lực đặt nặng lên đôi vai nhỏ bé hao gầy của mẹ là khi tôi bắt đầu đến trường. Áp lực về kinh tế, về miếng ăn, về sức khỏe của mẹ. Dẫu biết rằng một mai sau mẹ không còn đủ sức mạnh để  đi  bên cạnh tôi suốt đời thế mà mẹ chẳng bận lòng nói ra cứ gồng đôi tay dắt xe đạp để bán tàu hũ đưa tôi cắp sách đi học. Hạnh phúc của tôi chẳng phải được bằng bạn bằng bè được đi học đủ đầy mà hạnh phúc với tôi chỉ được thắp lên khi mang đến nụ cười cho người mẹ cả đời vì con. Rồi cái ngày định mệnh đó cũng đến, ngày tôi mong thời gian làm ơn đừng trôi để tôi sẽ mãi mãi bên mẹ.

Một buổi sáng chủ nhật, vội lấy chiếc mũ tai bèo đã sờn bạc lấm tấm vài chấm bi đội lên, mang đôi dép in đầy những hoa văn cầu kì mà tôi chả hiểu ý nghĩa của nó là gì nhưng vì chỉ có năm ngàn đồng một đôi nên  mẹ mua cho tôi bởi vậy tôi rất trân trọng và giữ nó mới toanh. Đóng cửa, nhanh như chớp tôi phi lên xe, đôi chân nhỏ bé của mẹ vẫn đạp đều đều đèo tôi qua từng mái nhà lúp xúp quanh co rồi sau đó ra tới ngôi chợ nhỏ. Người ba ngàn, người năm ngàn, mẹ cười vui vẻ mỗi khi có người mua. Trông mẹ bây giờ đẹp lắm! Nếu như không phải là con nhà nghèo, được son phấn như bao người chắc có lẽ bây giờ mẹ phải là người đẹp lắm. Những suy nghĩ đó cứ đưa tôi trôi miên man và quên mất đi hiện thực, bỗng có tiếng gọi:

Bông, Bông ơi trông hàng giúp mẹ!

Thế là tôi trở về với thực tại và giật mình:

Dạ! Dạ mẹ đi đi ạ, để con trông hàng cho ạ!

Mẹ xoa đầu đứa con nhỏ bé của mẹ rồi quay đi. Nhưng rồi thoắt đó, cái khoảnh khắc đó: Ba…hai…một… “ ầm”

Một thân hình nhỏ bé đã ngã xuống, một chiếc xe tải lớn nằm sau đó, tất cả lu mờ dần trong những giọt nước mắt đã rỉ xuống bát tàu hủ đang cầm trên tay, đôi bàn tay đang run lên vì những giọt nắng bây giờ đang xa vĩnh viễn rồi biến mất. “Choảng”  Âm thanh phát ra từ chiếc bát va chạm với lòng đường, chạy thật nhanh đến bên mẹ, tôi hét lên làm cho cả những tán cây xao động: “ Mẹ ơi” . Đó phải chăng là sự thật, làm sao một đứa trẻ chín tuổi nó có thể chấp nhận khi người thân duy nhất trên đời của nó không còn, làm sao nó có thể chấp nhận khi mẹ còn chưa kể hết câu chuyện về cuộc đời mẹ cho nó nghe mẹ đã vội tan biến. Mẹ còn chưa đưa nó đi ngắm hoàng hôn cùng mẹ trên biển như ngày trước mẹ hứa với nó mà, bây giờ lại một mình nó phải đếm từng ánh hoàng hôn vụn vỡ, trái tim nó cũng dần vỡ vụn theo bóng mẹ đã xa. Tất cả đã tan biến, lặng nhìn một mai chặn đường tiếp theo nó phải làm sao khi chỉ còn mình nó lủi thủi bên ánh nắng ngoài kia, mẹ sẽ luôn bên nó, nó biết vậy nhưng nó không thể không đau lòng đến vô hạn.

 

Rồi cho tới bây giờ khi lớn khôn nó mới hiểu ra rằng hành trình hạnh phúc của nó chính là hành trình đạp xe qua từng ngóc ngách xóm nhỏ bán tàu hủ với mẹ, là hành trình đội mưa đội nắng vất vả nhưng hạnh phúc của nó và mẹ. Rồi đâu đó chợt vang lên âm thanh quen thuộc: “ Ai tàu hủ không?” làm nó chợt nhớ đến bóng dáng mẹ nó, rồi trên khóe mi lăn xuống một dòng nước mắt. Hoàng hôn buông xuống bao trùm lên ngôi làng nhỏ, nơi đó có một ánh sáng diệu kì ngắm nhìn màu đỏ của chiều tàn.

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau