Thoát[X]

Thanh xuân ấy, ta lạc mất nhau

  -Ê ,mày nhìn đi đâu đấy ?Người quen à?

-À không, bạn học cùng khoa mình đấy!

-Thì sao ,người ta có đôi có cặp rồi ,mày nhìn làm cái gì!

Thanh xuân ấy, ta lạc mất nhau

Thanh xuân ấy, ta lạc mất nhau

Tôi đã vô tình quen cậu vào những thời điểm hết sức tình cờ,buổi sáng hôm ấy ,tôi ngủ quên và không chải chuốt nhiều,tôi vừa chạy vừa xỏ nốt chiếc giày bên phải,phi ngay ra bến xe bus,bến xe vắng tanh người ,chỉ tại tôi tối qua cứ cố tình đọc nốt mấy chục trang của quyển sách Từ Hi Thái Hậu .Tôi đã chạy đến kịp bến rồi ,chỉ có tôi và một người nữa ,người ấy chính là cậu ,tôi vô tình quay sang và  vô tình chạm vào góc nghiêng thần thánh ấy ,’Trời ơi,không biết cậu ta học trường gì nhỉ’.Bất ngờ cứ khiến tôi ngạc nhiên ,tôi và cậu cùng lên 1 chuyến xe bus,tôi nghĩ thầm ‘Có khi nào…cậu ấy học cùng trường mình nhỉ?’

Tôi vừa háo hức vừa tò mò ,và vui khôn tả khi cậu xuống cùng điểm bus với tôi ,vậy là cậu ấy học cùng trường với mình ,tôi giả vờ làm ngơ nhưng trong lòng thì rất vui ,giống như vừa cảm nắng một ai đó vậy? Và từ lần đi học muộn ấy ,tôi gặp cậu chỉ có 1 lần duy nhất  ,tôi cứ ngỡ mình là nhân vật nữ trong câu chuyện hằng ngày canh giờ dậy sớm đi học chỉ để lên cùng 1 chuyến xe với nam chính,nhưng không kể từ hôm ấy ,tôi không còn gặp lại cậu nữa.Những tưởng câu chuyện của tôi sẽ có vài dòng như vậy nhưng ai ngờ nó luôn khiến tôi vào tình cảnh éo le ,bối rối.

Tôi đã nhìn thấy cậu ,nhìn thấy cậu rồi ,cậu ấy cũng ở nhà sách này sao?

Tôi rất hay ghé qua quán sách gần nhà mua vài cuốn văn học ,nói thật thì tôi rất thích sách văn học -những cuốn sách cũ của các nhà văn tôi học hồi còn là học sinh ,tôi mê mẩn bên kệ sách đọc vu vơ ,nhìn qua khe giá sách ,tôi bất ngờ đến nỗi không cầm nổi quyển sách ,thì ra là cậu cũng hay ở đây .Tôi thầm nghĩ,đây là cuộc gặp gỡ định mệnh hay sao?Hay ông trời đang cố tình trêu ngươi tôi ,thật sự lúc ấy tôi đã muốn hét lên cho vui sướng vì lại gặp cậu thêm 1 lần nữa,để được ngắm nhìn nụ cười mỗi khi cậu cười ấy. Tôi cố tình mua vài cuốn và bê thật nhiều đến quầy sách vào lúc cậu đang đứng ở quầy tính tiền,tôi biết là cậu có nhìn tôi nhưng lúc ấy tôi mất mặt quá ,

-Của em mất 300 nghìn nhé!

-Dạ …thế thôi ,để lần sau em mua mấy cuốn này ạ…

Tôi vừa nói vừa nhặt lại mấy cuốn dày bỏ lại ,lúc ấy tôi đỏ mặt và ngượng thật sự ,còn đúng vào lúc cậu đang đứng đợi trả lại tiền ,mặc dù không nhìn nhưng tôi biết cậu đang cười tôi .’Trời ơi,tôi làm sao thế này ,lúc ấy mà có cái hố tôi sẽ chui ngay xuống lập tức’.Vậy là câu chuyện ngôn tình đã bị tôi phá tan tành ,có lẽ tôi sẽ không dám gặp cậu nữa.Kì thi đang đến gần ,tôi lê từng bước lên thư viện trường học ,thư viện trường tôi luôn là nơi đông đúc nhất mỗi khi kì thi đến gần ,tôi nhanh chóng sải bước đến 1 bàn và ngồi xuống học 1 môn học thuộc , cứ mỗi khi đến kì thi là tôi lại thấy mệt mỏi và áp lực ,nó khiến tôi như không còn sức lực để tiếp tục chiến đấu vậy,mải học tôi quên ngay lịch buổi chiều phải đi dự sự kiện của khoa ,tôi bất giác và chạy ngay về nhà để nấu cơm và chuẩn bị.

-Ê,Mai sao mày chạy vội thế ?-Lan gọi tôi

-Tao quên chiều phải đi dự sự kiện của khoa.

-Mà mày cho tao mượn vở môn quản trị khinh doanh một chút.

-Ừ,để tao lấy cho .

Nhưng cuốn vở lúc sáng vừa học không cánh mà bay ,tôi nhớ ra là mình về vội nên quên vở mất rồi,tôi chạy ngay lên lên thư viện để tìm .Vừa hốt hoảng chạy vào cửa ,tôi dừng ngay lại vì tí nữa tôi lao ngay vào cậu ,lúc ấy tôi không để ý cậu nhiều mà chỉ mải nghĩ đến quyển vở.Tôi định lao ngay vào ,thì tiếng nói của cậu vang bên tai:Vở này của cậu phải không?

Tôi bất ngờ quá không nói nên lời chỉ nhẹ gật đầu ,và chúng tôi đi xuống tầng cùng nhau .

-Cậu học khoa gì vậy?-cậu hỏi tôi

– ờ mình học khoa ngân hàng

-Vậy chúng ta cùng khoa rồi ,mình cũng ngân hàng. Chúng tôi vừa đi vừa cười và kể lại chuyện ở hiệu sách lần trước tôi cũng đỡ ngại hơn nhiều.

Thế là cuộc gặp bất ngờ ấy đã cho tôi một mối quan hệ mới ,một niềm vui mới,và 1 hy vọng mới ,chúng tôi đã 3 lần gặp nhau tình cờ , tôi cứ nghĩ đấy là 1 cái duyên ,rằng duyên phận của tôi đã đến rồi ,tôi vui sướng và nghĩ thầm ,sau kì thi này tôi sẽ gặp cậu và nói chuyện với cậu nhiều hơn.Chỉ nghĩ đến lúc đó thôi ,tôi đã thấy hào hứng biết bao ,rằng chúng tôi sẽ lại cùng đi xe bus và cùng nhau đến hiệu sách ,đọc sách và trò chuyện.Những buổi tối ngủ muộn ,tôi cứ tưởng tượng về những trang truyện của cuộc đời mình ,-nó tươi đẹp ,nó sẽ nở hoa,và nó sẽ có nhiều cái thú vị hơn thế nữa .Tôi cứ chờ mong rồi lại mơ ước ,người ta bảo tôi hay mộng mơ là vì thế ,hay tưởng tượng mọi điều tốt đẹp sẽ đến với mình.

Nhưng ngày hôm nay ,tôi lại gặp cậu ở hội sách này nữa rồi ,nhưng không phải gặp riêng cậu nữa mà nhìn thấy cậu đi bên 1 bạn gái khác,phải nói rằng chúng ta rất có duyên ,gặp nhau rất tình cờ.Nhưng sao trong tôi có cái gì đó hụt hẫng khó tả ,giống như trao niềm tin vào một cái gì đó tưởng là tốt đẹp mà mơ mộng và chờ đợi phép màu sẽ xảy ra,tôi cứ đinh ninh rằng mối quan hệ của chúng ta sẽ sang một trang chuyện mới ,nhưng nó chưa được lật đã khép lại mất rồi ,tôi gặp cậu giống như đúng người nhưng sai mất thời điểm .

Có lẽ những kỉ niệm ấy ,về lần đầu gặp gỡ tôi sẽ mãi giữ kí ức này cho riêng tôi thôi ,chúng ta như những người lạ vô tình gặp nhau và lướt qua nhau rồi cũng bất giác quên đi chả còn nhớ đến gì nữa,lỗi là tôi quá ảo tưởng ,quá mơ mộng và đơn giản về những chuyện trong cuộc sống ,có lẽ là do tôi ,tôi quá ngốc rồi.

Thanh xuân -2 từ luôn vang bên tai mỗi con người khi nó dần trôi qua,tôi đã bị hụt mất một phần thanh xuân khi cứ mải chờ mong điều gì đó vô nghĩa mà không biết rằng nó vốn không hề tồn tại điều đó ,nhưng nó mãi là những kỉ niệm đẹp không bao giờ quên ,…Cảm ơn cậu đã lướt qua cuộc sống của tôi ,nó đã thật sự để lại cho tôi nhiều ấn tượng hơn tôi nghĩ ,cảm ơn vì cho tôi hiểu rõ được thế nào là sự mong chờ,sự thất vọng ,và cả niềm vui dù đó có là thoáng qua đi chăng nữa..

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau