Thoát[X]

Tết xa

  “Tích tắc đồng hồ đang trôi. Tết đến còn vài ngày thôi. Lũ bạn đã kéo nhau đi về rồi! Phố xá những ngày năm cuối, hối hả dòng người ngược xuôi, bất chợt chỉ muốn gọi về Mẹ thôi! Để thấy lòng được ấm áp, giữa chốn bộn bề xa xôi, Tết này con chẳng về được Mẹ ơi!

Muốn lắm mà con không thể! Xót lắm nỗi nhớ xa quê, mỗi ngày trong trái tim càng da diết. Nhớ quá không khí trong nhà! Nhớ quá tiếng pháo giao thừa! Nhớ lúc thức khuya cùng nồi bánh chưng của Bà. Nhớ quá câu chúc câu cười, của những ngày đầu năm mới! Tết này con chẳng về được Mẹ ơi! Thấm thía cái Tết xa nhà. Nhớ quá những lúc bên Cha! Nhớ những bát canh chua và bữa cơm Mẹ nấu! Nhớ quá tất cả mọi người! Bất giác chợt rơi nước mắt. Tết này con chẳng về được Mẹ ơi!”

Những lời hát ấy vang lên từ góc phố yên tĩnh ấy. Nhưng, trong lòng của một đứa con xa xứ lại chẳng hề yên tĩnh khi nghe. Lòng xao xuyến mỗi độ tết đến xuân về. Bởi lẽ, có bao giờ Tết đến mà đứa con ấy cảm thấy vui vẻ thật sự đâu! Xa quê là một lẽ, nhưng lẽ khác, tâm trạng bồn chồn, ray rứt nhớ nhà, nhớ quê cứ bủa vây và bám vào tận trong giấc mơ của nó. Nhớ dư vị ngày tết, nhớ bánh mứt mẹ làm. nhớ trà đắng ba pha và nhớ những thời khắc đếm ngược chỉ để nghe tiếng pháo giao thừa. Rồi lại nhớ những ngày trước Tết, nào là dọn dẹp, nào là đi chợ mua sắm hoa quả, bánh mứt. Rồi lại khó quên tiếng ” rột rột” của bàn nạo dừa, vị béo ngậy thơm nồng của nếp xào nước cốt dừa. Cái âm thanh huyên náo của những cô chú gói bánh tét lại là một kỉ niệm khó quên nữa.

Trong kí ức tuổi thơ của đứa con xa quê đáng thương ấy còn là những câu hò câu hát bên bếp lửa bập bùng của đêm nấu bánh. Dĩ nhiên, con lớn lên đều phải xa rời vòng tay của ba mẹ. Cũng như cánh bồ câu khi lớn rồi cũng phải sảy cánh bay lên hòa nhịp với gió, mây, trời. Nhưng bồ câu chỉ việc bay rồi sẽ quay lại tổ ấm với ba mẹ chúng. Còn con lớn lên, phải bương chải, mưu sinh và sẽ phải xa nhà, xa rời sự chở che mà đối mặt với sóng gió cuộc đời. Con may mắn vì được sự chở che của bạn bè mỗi khi gặp gió bụi đường đời. Nhưng ai cũng thế, cứ Tết là phải quay về với gia đình. Rồi  chúng bạn cũng từng đứa từng đứa một rời bỏ con mà về quê. Còn lại một mình đơn độc giữa dòng đời xuôi ngược. Con thèm cảm giác ở nhà, không phải suy nghĩ, đắn đo chuyện cơm áo. Thế nhưng, cơm áo cứ bủa vây con đến ngạt thở. Phố xá vào xuân không còn đông đúc nữa nhưng nhịp sống nơi đây cứ hối hả và thậm chí còn hối hả hơn ngày thường. Bởi những người dân Sài thành cũng chăm lo cho tổ ấm của mình. Sau những ngày tất bật với công ty, cơ quan … thì họ cũng phải chăm lo cho cái Tết thật tươm tất. Rồi cành mai, cành đào rực sắc trên từng nhà, từng phố… Tất cả càng thêm nao lòng người tha hương.

Mẹ ơi! Con nhớ mẹ. Con nhớ tất cả những gì thuộc về tuổi thơ con. Nơi có triền đê hiền uốn quanh bờ cỏ lau mơ ảo. Nơi có con trâu già nằm gặm cỏ, ngâm mình mỗi lúc nắng đổ cháy da. Nơi có cánh diều tuổi thơ bay phấp phới mỗi chiều tắt nắng. Nơi có tiếng ru hời của mẹ lúc mọi thứ chìm vào giấc ngủ. Rồi con nhớ tấm lá chuối ngày đó con chặt, con rọc cho mẹ gói bánh tét. Kết quả là tấm lá ấy nhuốm đỏ màu máu con. Con nhớ những lời mắng của mẹ khi con không gói được bánh. Còn nhớ nữa những những giọt nước mắt sống vì cắt củ hành, củ kiệu. Nhớ những vết phỏng dầu vì chiên lạp xưởng, khô lóc cho ba. Nhớ măm cơm rước ông bà tươm tất với thịt kho, canh khổ qua, dưa kiệu, dưa hấu. Nhớ những tiếng reo hò nhậu Tết của các chú, các anh. Giờ thì, tất cả chỉ còn là kí ức, là hoài niệm. Con nằm cô đơn trong căn gác nhỏ và nhớ. Rồi lại cũng một mình tự khóc cho mình. Gánh áo cơm đã biến con trở thành một đứa con bất hiếu. Con không về thăm ba mẹ, không về dọn dẹp, ăn Tết cùng ba mẹ. Cả dáng dấp của ba mẹ giờ như thế nào con cũng không biết. Giữa dòng mưu sinh, con chợt muốn ngã quỵ đi. Con không đủ tinh thần để tiếp tục nữa. Dẫu thời gian là một vòng tuần hoàn, xuân này qua rồi xuân khác cũng sẽ lại. Thế nhưng, mỗi một mùa xuân qua lại cướp đi thanh xuân của những người con yêu thương nhất. Thật sự, con không thích Tết, vì Tết qua đánh dấu một tuổi nữa lại qua và sức khỏe sẽ giảm xuống. Và biết đến khi nào, con mới tròn chữ hiếu nếu xuân cứ đi một cách vô tình như thế!

Yêu thương, trân quý là vậy nhưng thật sự ước muốn của con cũng chỉ như thế. Đơn giản là con được về quê ăn tết như bao bạn bè khác. Con muốn ăn Tết quê, bởi vì tết quê yên bình, vui vẻ, vô tư và người quê thì thật thà, chất phác, bao dung lắm. Tết có ba mẹ, có hơi ấm gia đình dù sao cũng gấp nghìn lần so với cái tết lạnh lẽo cô đơn nơi xứ lạ quê người. Nhớ, thương Tết quê! Tết xa …

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau