Thoát[X]

Tản mạn cho tình ngày đầu thu

  Nắng thu buồn và da diết. Rực rỡ đi qua, chỉ còn ở lại niềm tiếc nuối vô ngàn. Ta đã quên mất vì sao mình yêu nhau và cũng quên mất vì sao ta đi qua nhau.

 ngày đầu thu

ngày đầu thu

Lòng ta chưa giây phút nào nguôi ngoai vì câu hỏi: “Vì sao từng quen thuộc đến thế mà bây giờ còn không bằng một người dưng?” Ta như người đi ngược hướng mặt trời, nắng thu dù không chói chang nhưng cũng đủ làm mắt cay xè. Đủ làm ta mất đi phương hướng, bước chân vô định, nào biết đi về đâu. Ta biết rồi thời gian sẽ phủi bụi tất cả, nhưng ta không biết phải chờ đợi bao lâu. Ta thấy sợ bản thân mình. Sợ bản thân mình từng thay đổi vì ai nhiều như thế, sợ niềm tin vào ai kia và sợ cái suy nghĩ ngây ngô về hai chữ “sau này”, sợ một chữ Tình lại làm ta chông chênh như thế… Ta ở đó, mắc kẹt và lơ lửng giữa quá khứ và hiện tại. Trái tim ta ủ rũ, bàn chân từ chối bước tiếp.

Mùa thu cây thay lá để chờ mầm non vươn lên qua cả chặng đông dài rét buốt.
Liệu mùa xuân có đến bên ta chứ?

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau