Thoát[X]

Tâm sự của con

– Con biết rằng trên đời này không ai yêu thương con hơn cha mẹ cả. Từ khi sinh con ra, mẹ đã vất vả nuôi con khôn lớn, lo từng miếng ăn, miếng mặc, dành dụm từng đồng tiền lẻ từ gánh rau của mẹ để con được bằng bạn bằng bè. Con càng thương mẹ hơn khi biết được cuộc đời mẹ khi còn là con gái. Mẹ đã trải qua bao nhiêu trắc trở để có thể sinh được con ra. Bởi lẽ mẹ chỉ là con của nhà nông nghèo hèn, còn cha là con trai út của một nhà giàu danh giá. Hai người quen nhau mà chẳng được gặp nhau.

Rồi mọi chuyện vỡ lỡ khi mẹ mang thai, bà nội bắt mẹ phải từ bỏ đứa con đầu tiên. Mẹ ngậm đắng nuốt cay không nói không rằng rồi cùng cha lập nghiệp ở nơi xứ lạ với vỏn vẹn 100.000 đồng từ tiền bán heo. Tuy cuộc sống chả giàu sang gì nhưng có lẽ hai người đều rất hạnh phúc – con nghĩ vậy. Rồi thời gian lẵng lặng trôi qua như một cơn gió , mẹ đã sinh ra con trong mùa đông lạnh giá. Mẹ nói năm ấy cha đi làm xa không về kịp, để tự mình mẹ vật lộn cơn đau chuyển dạ. Cơn đau ấy thấu cả tâm cang, cơn gió lạnh mùa đông như cáu xé trái tim mẹ nhưng mẹ nói khi con ra đời phút chốc cơn lạnh ấy như lò sưởi sưởi ấm lấy mẹ.

Cha về, hay tin mẹ sinh con gái thì khuôn mặt tỏ vẻ u buồn, bởi cha chỉ thích con trai. Từ khi sinh con, cha chẳng quan tâm hay giúp đỡ mẹ, chỉ biết ăn nhậu rồi về chửi mắng mẹ vì không biết đẻ. Mẹ ngậm ngùi chẳng biết nói gì, chỉ biết lủi thủi trong căn bếp nhỏ. Hằng ngày, mẹ đều gánh hàng rau đem ra chợ bán, mỗi bó chả bao nhiêu tiền, đã vậy vào những bữa mưa to thì coi như cả nhà nhịn đói. Vào những ngày đó, mẹ đều chạy đi vay mượn gạo của hàng xóm để con ăn đỡ, con nhìn mẹ mà xót xa. Con nhớ ngày hôm ấy trời mưa tằm tả, gánh rau của mẹ không ai mua cả, mẹ đội mưa chạy từ chợ cách nhà 5 cây số, vừa về tới nhà thì liền bị cha đánh tơi tả vì không có cơm ăn, con chạy lại ngăn cản thì cũng bị liền cha đẩy ra. Con vẫn nhớ ánh mắt mẹ lúc đó, ánh mắt thật đáng sợ. Hết cơn giận dữ, cha liền đi ngủ, hai mẹ con chỉ biết ôm nhau mà khóc thương. Tội con, mẹ liền đội mưa đi vay gạo hàng xóm, có lẽ vì mẹ thường xuyên vay nên chả ai cho mẹ vay nữa cả. Khi đó, nước mắt mẹ dường như hòa vào cơn mưa làm cơn mưa bỗng phút chốc trở nên nặng hạt hơn. Mẹ nghiến răng chịu đựng, mẹ lại vỗ về cơn đói của con, rồi mẹ chạy một mạch lên ngọn núi phía sau nhà. 1 tiếng, 2 tiếng, 4 tiếng trôi qua, cơn mưa sững hẳn thì mẹ cũng về. Mẹ mang về vài củ khoai rừng nhuốm đẵm máu mẹ. Mẹ đã dùng bàn tay nhỏ bé của mình để cào bới từng củ khoai cho con ăn. Lúc ấy, dù là đất cát con ăn cũng thấy ngon!

Ảnh minh họa

– Thời gian lại trôi qua, mẹ vẫn tiếp tục công việc bán rau, tối thì lại nấu rượu. Công nhận rượu mẹ nấu phải ngon, chẳng nơi nào sánh bằng. Công việc dần ổn định, cả nhà chẳng phải nhịn đói như ngày xưa nữa. Căn nhà nhỏ được sắm sửa đầy đủ hơn. Con vẫn nhớ cái ngày mẹ mang về một chiếc ti vi trắng đen đã cũ con mừng như được quà, con đứng ngồi không yên cứ mắt nhìn ngắm nghía cả tiếng đồng hồ. Từ khi có chiếc ti vi ấy, không khí trong nhà dần được lắp đầy bởi tiếng cười nói của cả nhà. Niềm vui chẳng bao lâu thì ngôi nhà bị cháy vì chạm điện. Mẹ nhìn đám cháy mà rưng rưng, bao nhiêu mồ hôi nước mắt, bao nhiêu kỉ niệm đều bị thiêu sạch trong một đêm. Mọi thứ dường như lại bắt đầu lại bằng con số 0.

Cả nhà phải dựng tạm túp lều nhỏ để ngủ, tuy cuộc sống khó khăn và gian khổ nhưng con dần cảm nhận được sự thay đổi của cha trong túp lều ấy. Cha quan tâm mẹ con con nhiều hơn, cha hay cười và đùa giỡn với con, cha kiên trì làm những công việc nặng nề để kiếm tiền cho mẹ. Cuộc sống là vậy, lúc khó khăn nhất con người mới thật sự bộc lộ được bản chất thật của mình. Cũng vì con số 0 đó, cả nhà ta từng ngày từng giờ đều cố gắng làm việc. Qủa thật, cha mẹ đã được đền công xứng đáng. Cha được thăng chức trong xưởng nhà máy, mẹ thì được nổi tiếng với món rượu ngon nhất làng. Cuộc sống gia đình trở lại khấm khá, đầy đủ hơn cả ngày xưa. Cha mẹ dần hòa thuận, sống hạnh phúc bên nhau, không còn việc cha đánh mẹ nữa. Con mong sao cuộc sống của gia đình mình luôn hạnh phúc  trôi qua theo tháng ngày. Và con muốn nói rằng CON YÊU CHA MẸ.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau