Thoát[X]

Tạm biệt anh – mùa mưa cũ!

💔Ngày hôm ấy, cơn mưa rào bất chợt kéo đến. Cô và gã quay lưng đi. Gã bước ra cuộc đời cô y hệt cơn mưa rào ấy, bất chợt, vội vã nhưng chẳng hề nhẹ nhàng.

💔Uh thì, tình yêu mà cô cất công vun vén bao nhiêu năm, rút cuộc cũng tan tềnh, vỡ vụn như hạt mưa bong bóng kia.

💔Dù sao, cô cũng thầm cảm ơn ông trời hôm ấy đỗ mưa, để khi quay lưng đi, người ta đã ko biết cô đang khóc. Lần đầu tiên trong đời biết cảm giác thất tình, tưởng ko đau mà ai zè đau ko tưởng. Con đường về nhà hôm ấy bỗng trở nên dài bất tận, hay vì cô muốn lang thang vô định, cô cũng ko rõ nữa.

💔Con đường ấy, gã đã cùng cô đi qua bao mùa mưa nắng, đã từng hứa giữ chặt tay cô đến cuối đường. Ấy vậy mà, nó chỉ còn là những mùa nhớ, xơ xác và hoang hoải đến nao lòng.
Cô đưa tay hứng trọn từng hạt mưa, chẳng phải níu giữ, chỉ muốn ném đi mớ ký ức hỗn độn kia như ném viên sỏi qua cửa sổ.


Hai năm sau, gã và cô gặp lại nhau. Ánh mắt gã trầm tư, cô đọc được một khoảng trời thương nhớ trong đôi mắt ấy. Nhưng tuyệt nhiên chẳng thể nào với tới. Còn cô, bình thản đến lạnh lùng.

– Em ổn không?

– Ahh, em rất ổn…

– Nếu time 1 lần trở lại( ngập ngừng), anh chỉ mong…

-Anh vẫn có thể gặp lại em chứ?

– Có thể, nhưng em mong là tình cờ.

– Vì?

– Chỉ để lướt qua nhau…

-Anh nợ e -” một lời xin lỗi”.


💔Trong gian phòng quán cafe bật ca khúc ” Chiều nay ko có mưa bay”. Giai điệu ngân nga ” Mưa là khúc hát, mưa là năm tháng, còn em là những nhớ mong của đời anh”. Đúng, có những thứ đôi lúc bỏ lỡ một giây để rồi lạc nhau cả một đời, muốn gặp phải chờ cả trăm năm.

Cảm ơn gã ngày ấy đã buông tay cô, để cô biết dù độc bước nhưng chẳng hề cô đơn, yếu đuối nhưng chẳng bao giờ bi quan. Sau cơn mưa u ám, cầu vòng lại hiện lên thôi mà.

💔Lần này, cô cũng quay lưng đi, gã ngồi đó. Cất bước đi, cô thấy lòng nhẹ tênh. Bên ngoài trời rất xanh và nắng vẫn trong. Tạm biệt anh- mùa mưa cũ!

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT