Thoát[X]

Sài Gòn ngày tôi tới

Tôi bước tới Sài Gòn vào những ngày nắng nhẹ
Tháng chín gọi mưa về trên những hàng me
Từng con đường thênh thang dòng người tấp nập
Vội vã đi vội vã trở về.

Tôi cứ hỏi sao Sài Gòn rộng thế
Sôi động náo nhiệt đến lạ kỳ
Còn lòng tôi lại bé nhỏ thế kia
Chơi vơi giữa mênh mông vời vợi

Bốn tháng đặt chân tôi biết từng góc phố
Một số địa danh một vài người chưa gặp mặt gọi tên
Nhưng tất cả bỗng hóa thân quen
Ngỡ gia đình anh em ruột thịt

Ai bảo Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng
Cùng giọt cafe mặn đắng ở trên môi
Sài gòn còn đó những chiều lộng gió
Ánh hoàng hôn rủ bóng bồi hồi
.
Sài gòn nơi đây tình thương luôn chờ đợi
Từ một người mẹ xinh đẹp tuyệt vời
Người để con ôm ấp vỗ về
Để thả hồn trải rộng như những triền đê.

Dòng thời gian vẫn trôi qua như thế
Có những thứ mãi là không thể
Người ở lại, kẻ phải ra đi
Hay cũng chính là chia ly từ biệt

Nhưng như vậy đâu có nghĩa là hết
Khi tình yêu vẫn vương vấn đâu đây
Khi nỗi nhớ cứ tự nhiên trỗi dậy
Gọi tên nhau qua những tháng ngày

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau