Thoát[X]

Quên anh là điều em không thể

   Có đôi khi tôi nghĩ về những chuyện đã qua , bất chợt cảm thấy lòng mình nhẹ tênh không gợi lại một chút ưu buồn.Nếu như đó là tôi của vài năm về trước thì có lẽ mỗi một khoảnh khắc nhớ lại nước mắt tôi sẽ rơi mãi không thôi.Nhưng như lúc này đây, một mình tôi nằm trên bãi cỏ xanh rộng thênh thang, khẽ ngắm hoàng hôn đang nhuộm một mảng màu cam đỏ pha lẫn chút màu hơi ngà ngà đen, từng mảng mây tản ra trôi lững lờ trên nền trời huyền bí.

Quên anh là điều em không thể

Quên anh là điều em không thể

Có lẽ nước mắt tôi đã rơi quá nhiều cho những điều như thế, vốn dĩ khi bản thân cố gắng quên đi một vài điều tệ hại là điều không dễ dàng.Thời gian không xóa đi mọi thứ , chỉ là khi đã đi qua một chặn dài của bao ngã đường chông chênh, lúc đó bất giác ngẫm lại tay chạm lên lồng ngực đã thấy tim mình thôi nhức nhối, lòng mình thôi nặng trĩu.Lúc ấy, bạn đã thật sự trưởng thành, đã biết cách chấp nhận mọi thứ dù nó thật sự không như bản thân mình mong muốn.

Tôi mãi đắm chìm trong một vùng kí ức mang tên anh, để rồi khi ngoảnh lại tôi chợt nhận ra mình đã qua rồi cái tuổi yêu đương vụng dại.Người ta nói với tôi rằng anh vẫn sống tốt và vẫn đón đưa cô ấy mỗi khi tan làm.Tôi không còn bận tâm về những câu nói như thế, vẫn thản nhiên mỉm cười trước niềm hạnh phúc của anh. vẫn một mình nghe lại những bản nhạc mà chúng tôi thích,  xem lại những bộ phim lãng mạng mỗi độ đông về, chỉ khác một điều là nước mắt tôi không còn rơi nữa.Và rồi tôi dần quen cái cảm giác một mình, một mình làm những điều mình thích, một mình qua vài quán ven đường.Đôi khi yêu đương chông chênh cũng là một cơ hội để cho con người thêm trưởng thành.Tôi từ dạo đó đã tập sống không anh , không những buổi hẹn hò cuối tuần, không những chiều đón đưa.Hôm ấy, tường vi nở rộ một góc trời.Nhìn những chùm tường vi mỏng manh màu hồng nhạt, tôi nhớ lại nhành tường vi ngày nào anh cố hái cho tôi.Tường vi đẹp một vẻ đẹp mỏng manh, yếu đuối, chỉ cần một làn gió nhẹ thoảng qua cũng đủ làm bay vài cánh hồng quyện vào trong gió.Nó đọng ở hàng ghế đá, và nó đọng ở trái tim tôi một chút buồn về tháng ngày xa xôi nào đó.

Có lẽ quên anh là điều không dễ dàng …Trôi lang thang về một nơi nào đó, nơi của những ngọn gió cô đơn, nơi của mùa đông lạnh thôi nắm tay họ đi trên góc phố đông người.Ngày tàn, tôi vẫn ở đấy, một mình, chơi vơi, vài cánh chim chao liệng trên bầu trời nhá nhem tối, lòng tôi bất giác nghĩ về một chuyến đi xa một mình, tự do, vô nghĩ …

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau