Thoát[X]

Phải chăng tôi đã làm một phép thử dại dột?

Con người sống với nhau đôi khi chỉ đơn giản là vì tình, vì nghĩa. Khi những thứ ấy không còn, liệu động lực ở đâu cho chúng ta tiếp tục?

Trở về nhà đầ­­­­­­­y mệt mỏi sau một ngày ngồi nghe cô bạn tâm sự về chuyện gia đình. Chỉ mới tuần trước thôi, trong mắt mọi người cô ấy vẫn là một người phụ nữ may mắn, với một công việc ổn định và một tổ ấm hạnh phúc. Nhưng mọi việc giờ đã khác. Dấu son đỏ trên tờ giấy ly hôn như một nỗi ám ảnh với cô.

Khi nghe tin bị ung thư vú, cô ấy không ngần ngại cho chồng biết để tìm nguồn động viên, chia sẻ. Nhưng đổi lại cô được gì? Thái độ của chồng cô ấy quay ngoắt 180 độ, thậm chí anh ta còn nói với cô rằng anh ta còn trẻ và không muốn cô trở thành gánh nặng của anh ta.

Nhìn cô bạn thẫn thờ, hai mắt sưng húp, tôi vô cùng thương xót. Con người ta chẳng thể đoán được tâm tính khi nhìn từ bên ngoài. Vợ chồng sống với nhau hơn 3 năm, cũng chưa là gì đối với đường đời 1 con người. Người ta bảo: “Đường dài mới biết ngựa hay”. Nhưng có lẽ đường dài cũng khó có thể phân biệt được tốt xấu của một con người.

Câu chuyện của cô bạn khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.Tôi tự hỏi liệu mọi thứ tương tự xảy ra với gia đình mình, phản ứng của mọi người sẽ ra sao? Điều gì đó đã thôi thúc tôi làm một phép thử mà tôi nghĩ là phép thử cuộc đời.

Nhờ bạn bè tôi kiếm được cho mình một tờ giấy có kết luận của bệnh viện rằng mình bị bệnh nan y. Mọi việc vẫn như dự kiến của tôi, cho đến khi tôi đưa tờ kết quả cho chồng mình. Anh ấy trông có vẻ bàng hoàng nhưng vẫn ra sức an ủi, động viên tôi chữa trị. Tôi “hài lòng” với biểu hiện đó của anh, tôi nói với anh giữ bí mật này vì chúng tôi đang sống chung với mẹ chồng. Tôi nghĩ sẽ nói thật mọi chuyện với anh sớm và mọi chuyện kết thúc.

Nhưng mọi chuyện dường như đã đi quá xa so với những gì tôi nghĩ. Chiều hôm sau đi làm về, vừa bước vào nhà, tôi đã nghe tiếng mẹ chồng văng vẳng vang lên từ trong phòng. Qua khe cửa khép hờ, tôi nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện giữa chồng và mẹ chồng:” Nhiệm vụ của anh chị là sinh con nối dõi tông đường. Giờ cô ta bị như thế, anh định thế nào?”.

Tôi nghe thoáng giật mình, định vào nói rõ mọi việc nhưng rồi tôi chững lại. Không phải kết quả phép thử của tôi đang sắp có kết quả sao? Vì thế tôi đợi xem phản ứng của anh. Từng lời nói của anh đến giờ vẫn còn khắc sâu trong tâm trí tôi: “Cô ấy vừa mới phát hiện mắc bệnh, mẹ cho con thời gian nói chuyện với cô ấy, việc ly hôn nói ra lúc này hơi đột ngột, con sẽ lựa lời nói với cô ấy.”

Nghe xong hai chân tôi như rụng rời, muốn khụy ngay xuống. Tôi lê mình vào nhà tắm rồi khóa trái cửa ngồi bệt xuống đất. Cuối cùng tôi đã nhận được kết quả cho phép thử của cuộc đời mình.Thì ra là thế! Cái mà tôi gọi là tình nghĩa vợ chồng trong những năm qua là gì? Người từng hẹn thề sống chết bên nhau, người cùng tôi đầu gối tay ấp hàng đêm. Giờ đây anh ta lại trở thành một người sống vô tình vô nghĩa.

Giờ thì tôi đã hiểu nỗi đau đớn mà bạn mình phải gánh chịu. Tôi có nên trách bản thân mình khi đã thử một điều dại dột? Nếu như tôi không thực hiện nó thì tôi vẫn có một gia đình hạnh phúc và một người chồng hết mực yêu thương và tin tưởng. Nhưng có lẽ nó đã phá tan hoàn toàn lòng tin của tôi dành cho bạn đời. Chính thức xóa hết đi những điều tốt đẹp của cuộc hôn nhân 2 năm có lẻ của bản thân.

Tự hỏi những gì mình đã làm cho gia đình họ trong hơn 2 năm qua chẳng có một ý nghĩa gì sao? Để rồi khi tôi không còn “giá trị”, họ định chối bỏ tôi như một thứ đồ bỏ đi. Một cuộc hôn nhân “hạnh phúc” giờ đây có lẽ đang ở bờ vực của sự tan vỡ. Giải thích mọi chuyện, xem như mọi chuyện chưa hề xảy ra? Hay chấp nhận sự thật về lòng người và tìm cho mình một cuộc sống mới? Đó là một lựa chọn khó khăn đối với tôi vào lúc này.

Tôi phải làm gì đây?

Mộc Trà

Loading...

2 Comments

  1. Moctra 09/10/2018
  2. Mẹ voi con 09/10/2018

GÓP Ý BÀI VIẾT