Thoát[X]

Mẹ ơi, một năm rồi

Hôm nay nữa thôi mẹ ơi
Tròn một năm nơi Sài Gòn con tới
Nơi con chọn xa xôi mẹ hỡi
thời gian à, nhanh quá đi thôi
Một năm rồi kể từ hôm ấy
Ngày mãi chẳng bao giờ con quên
Là lúc màn đêm còn ẩm ướt
Gió tháng 9 se lạnh từng cơn
Là khoảnh khắc chiếc xe chạy tới
Đẩy con lên nhanh chẳng kịp với
Không kịp ngoảnh lại không kịp nói
cha mẹ ơi con đi đây…

.
Một năm rồi đấy mẹ ơi
Một năm xa nhà, 6 tháng chưa nhìn thấy
Nụ cười của mẹ, bóng dáng cha
Chưa nghe lại lời hai thằng nhỏ
Cãi nhau chí chóe chẳng chịu tha
Một năm cũng đủ cho con biết
Chỉ có đi xa mới hiểu được
Cảm giác nhớ nó khó thế nào
Trái tim con có nhiều mảnh ghép
Giờ có thêm người để nhớ để thương

Phía trước con biết bao con đường
Con sẽ phải tự mình bước tiếp
Nhưng đôi khi con chỉ mong ước
Một con đường về nhà mình thôi.
Lắm lúc chơi vơi con chỉ muốn
cuộc sống giống thước phim con xem
Hai thế giới mở ra phía trước
Thế giới nơi đây và thế giới của nhà ta
Khi đó khoảng cách không còn xa
Con có thể trở về khi con muốn.
líu lo đủ chuyện ngỡ là vớ vẩn
Cho thỏa những khao khát khôn nguôi
Một năm con đi em cũng lớn
cũng lựa chọn chân trời nó muốn
con biết em đi mẹ buồn lắm
lại thêm một nỗi lo trong lòng
rồi đằng đằng nỗi nhớ hằng đêm.

Những vòng xe đưa con ra đi
Khỏi quê hương khỏi vòng tay mẹ
Cho con dừng nơi bến đỗ mới
những chông chênh vẫn còn đón đợi

Một năm rồi còn bao năm nữa đây
Mẹ không biết và chính con cũng thế
Hãy cứ để cho thời gian viết tiếp
Còn con viết nỗi nhớ đong đầy

Loading...

One Response

  1. An 04/06/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau