Thoát[X]

Những lời hứa anh đã quên sao….

Hôm nay em lại trên con đường đã gắn bó với e suốt 2 năm học Đại học và cũng là con đường mà em gặp anh lần cuối trước khi anh ra đi.

Ảnh minh họa

Anh và tôi quen nhau 12 năm,bố mẹ anh bảo tôi phải gọi anh bằng anh và bảo làm con dâu sẽ cho tôi kẹo và gấu bông vì hồi nhỏ chỉ cần ai bảo gì mà cho kẹo và gấu bông thì sẽ nghe theo.Lúc đầu,tôi không thích một chút vì 2 đứa sinh bằng tuổi nhau chỉ khác là anh sinh tháng 1 và tôi sinh tháng 6 mà thôi.Lên cấp 1 hai đứa học chung trường,chung lớp và ngồi cạnh nhau.Vì tôi yếu môn toán nên mẹ tôi đã nhờ anh tối nào cũng đến nhà tôi để dạy tôi học toán và cũng từ đấy chúng ta thân nhau từ lúc nào không biết.Có lần tôi tập đi xe đạp vì không may nên đã bị vấp phải 1 cục đá rồi ngã, anh đã chạy đến đỡ tôi dậy và dìu tôi về nhà rửa vết thương cẩn thận và hỏi tôi xem có đau ở đâu không hay còn bị chày xước ở chỗ nào không.Lúc đấy bỗng dưng trong lòng tôi có 1 cảm giác rất lạ và chưa bao giờ tôi có cảm giác ấy.Lên cấp 2,chúng ta vẫn lại học cùng lớp nhau và cùng bàn.Lúc đó tôi đã biết cảm giác đó chỉ dành cho mỗi mình anh và khi không thấy anh mỗi ngày tôi sẽ cảm thấy rất buồn.Có một lần tôi thấy anh đang tay nắm tay và trò chuyện thân mật với người con gái khác,tim tôi như có ai đâm hàng nghìn nhát dao vào tim vậy và tôi đã chạy về nhà,vào phòng ngồi khóc cả một ngày và ai gọi cũng không chịu ra kể cả anh.Sau hôm đấy tôi bắt đầu có bạn trai và trải qua rất nhiều mối tình nhưng tôi lại không có cảm giác giống như khi gần với anh.Cấp 2 trôi qua cấp 3 lại đến, cả tôi và anh đã quyết tâm sẽ không có bạn trai hay bạn gái gì nữa và thay vào đó là chú tâm cho việc học,gia đình và bạn bè.Mãi đến cuối năm cấp 3,hôm chia tay trường để bước vào ngôi trường Đại học thì anh bảo tôi cuối giờ ra sân bóng sau nhà anh gặp.Khi anh nói xong tôi vẫn thắc mắc không biết anh bảo gì ,tôi chỉ sợ anh gọi tôi và bảo anh sẽ đi ra nước ngoài học.Tôi biết tôi ích kỷ vì tôi không hề muốn anh đi du học nhưng tôi ích kỷ thì anh sẽ không đi nên tôi sẽ ích kỷ để giữ anh không đi xa tôi.Lúc tôi đến thì đã thấy anh,khi em đứng trước mặt anh em vẫn cầu nguyện anh đừng bảo anh sẽ du học,trong khi tôi đang cầu trời thì anh nói:

-Em à!!Anh có chuyện muốn nói với em

Khi anh chưa kịp nói gì thêm thì tôi đã cướp mất lời anh:

-Anh muốn nói là anh sẽ ra nước ngoài để du học phải không.Nếu bây giờ em bảo anh đừng đi thì anh sẽ đi nữa không

Vừa nói tôi vừa khóc.Thì anh xoa đầu tôi và nói:

-Cô gái ngốc nghếch của anh!Anh đâu có ý định đi du học

-Thật hả anh!Anh không đi nước ngoài thì anh gọi em ra làm gì???

-Ủa! Thế không có việc gì thì không được gọi em ra hả??

-Không ạ!!Ý em không phải như thế đâu!!

-Anh đùa đấy!!Thôi không đùa em nữa anh nói việc chính này!!

-Vâng!Anh nói đi

-Em và anh quen nhau được 12 năm rồi đúng không “gật” thời gian đó cũng không ngắn cũng không gọi là quá dài,anh không biết cảm giác đó là gì vì khi anh thấy em đi với người con trai khác hoặc trò chuyện thân mật với người con trai khác thì anh cảm thấy ghen tị với người con trai đó.Và hình như anh thích em rồi!!

Tôi ngẩn người vì câu nói đó.Tôi cứ nghĩ một mình tôi thích anh thôi đâu có ngờ được là anh cũng thích tôi.Thấy tôi không nói gì,anh nói:

-Em nói gì đi chứ!!Em cứ im lặng như thế anh chẳng biết làm gì cả…

Anh chưa kịp nói gì thì tôi đã chạy đến bên anh ôm anh thật chặt và đặt môi tôi lên môi anh, sau đó tôi nói:

-Em cũng thích anh và em cũng ghen tị với những người con gái đó.

Và từ đó 2 chúng ta yêu nhau.Anh với tôi cùng thi một trường nhưng điểm anh cao hơn điểm tôi nên tôi sang trường khác cách anh 5km.Cuối tuần nào anh cũng đi xe máy sang bên tôi và đón tôi đi ăn ,đi dạo cũng có khi là đi xem phim hoặc đi ngắm thành phố rồi về chung cư anh ngủ và sáng hôm sau anh lại đưa tôi về trường.Tình yêu của chúng ta càng ngày càng sâu đậm,mấy cô bạn của tôi đều ghen tị với tôi vì tôi có một người bạn trai đẹp trai,nhà giàu và biết chiều bạn gái.Có một lần có một cô bạn hỏi tôi:

-Này!Tao hỏi nhé nhưng tao hỏi xong thì đừng bảo tao ghen hay ghé mày nhé

-Uh!Mày hỏi đi tao không trách mày đâu

-Okie!Tao hỏi này nếu sau này anh ý bỏ hoặc lừa dối mày thì mày có hận anh ý không??

-Sao lại hỏi thế!!Đưng nhiên là không rồi.Vì khi a ý bỏ tao thì cũng có nghĩa là anh ý đã hết yêu tao rồi thì tao sẽ buông bỏ thôi nhưng tao sẽ nhớ mãi cái tình yêu này.

Buổi tối tôi cứ nghĩ vì câu hỏi đó nên tôi đã hỏi anh và anh đã trả lời tôi rằng

-Khi nào em bỏ anh thì anh sẽ đi còn anh sẽ không bao giờ bỏ em đâu!Nên xin chia buồn cùng em,em đã có cái đuôi luôn luôn bám em rồi

Tôi cười và trả lời:Anh cứ mơ đi anh nhá,em sẽ không bao giờ bỏ anh!Okkkk

Kỉ niêm 5 tháng yêu nhau, anh đã tặng một con gấu cho tôi và nói là sau 5 năm nữa chúng ta sẽ kết hôn và bảo sẽ phải sinh được 1 đội bón.Tôi bảo:

-Thế anh đi tìm lợn mà đẻ cho anh.

-Không đâu anh chỉ muốn con của anh là do em đẻ thôi!Anh không muốn con anh là do người khác đẻ đâu

Tình yêu của chúng tôi đẹp đến như thế đấy.Mỗi ngày phải gọi và facetime ít nhất là 8 lần không thì sẽ cảm thấy thiếu thiếu và buồn bực như thế nào ý.Thoắt cái đã đến kỉ niệm 1 năm chúng ta yêu nhau.Anh hẹn em ra chỗ đường mà chúng tôi hay đi.Lúc tôi đến,anh đứng bên kia tay cầm 1 bó hoa hồng trắng “vì có đợt tôi bảo anh tôi thích hoa trắng và sau này khi có người yêu thì sẽ vảo người đó tặng tôi 1 bó hoa hồng trăng”.Tôi ngỡ ngàng vì anh vẫn nhớ lời tôi nói,tôi đã hét lên và bảo: ‘Anh sang bên này với em đi anh’

Anh bảo: “Em quay ra sau đi thì anh sẽ sang”

Tôi làm theo như lời anh nói,khi anh đang sang thì từ đâu xuất hiện một chiếc xe oto tải vì mất tay lái nên đã đâm vào anh.Két…một âm thanh chói tai xuyên thẳng vào màng nhĩ tôi và tôi quay lại thấy anh đang nằm dưới đất,những cánh hoa hồng rơi xung quay anh và nó được nhuộm đỏ.Tôi bàng hoàng và chạy đến bên anh.Vừa nói vừa khóc:

‘Anh đừng ngủ nhé!Sắp tới nơi rồi,anh mà ngủ thì em sẽ không nói chuyện với anh nữa đâu.Anh dậy nói chuyện với em này!!Anh …..’

Anh cười,móc túi ra chiếc nhẫn và nói với tôi: ‘Em…à!!Em đồng ý…làm vợ anh nhé’

Tôi gật thật mạnh và đưa tay ra cho anh.Anh đeo xong thì xe cứu thương cũng đến,các bác sĩ đưa anh lên xe và tôi cũng lên.Từ chỗ sảy ra đến lúc vào bệnh viện tôi đều cầu anh không sao.Khi đi đến bệnh viện được một lúc thì bố mẹ anh cũng đến,hỏi thăm và an ủi tôi và nói ‘nó sẽ không sao đâu!!’ Sau 1 tiếng chờ đợi cuối cùng cánh cửa cũng mở ra,bác sĩ ra và nói với chúng tôi rằng :Xin lỗi!Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng nạn nhân đã không qua khỏi”

Nghe xong ,tôi đã quỵ xuống,tim tôi như có ai đang cắn.Sao anh không giữ lời hứa,anh bảo anh không rời bỏ em mà sao anh lại làm thế với em…

Anh à!!Kể từ đó em cũng khonong giám đi ại con đường đó vì em sợ em sẽ không kìm nổi nước mắt mất.Và sau 2 năm em đã trở lại con đường đó này anh nhưng chỉ mỗi khác là anh đã không nắm tay em đi trên con đường này nữa rồi.Em sẽ tập cách quên anh và sẽ tìm được người giúp em quên anh và dạy cho em cách yêu như anh đã từng.

EM YÊU ANH!!!CHÀNG TRAI THÁNG 1 CỦA EM Ạ!!!

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau