Thoát[X]

Tớ nhớ cậu, thật đấy!!!T^T

Hôm nay trời mưa, những hạt mưa buồn nhẹ tênh rơi trên vai áo tớ. Tớ không biết mình còn có thể chịu đựng được điều này bao lâu nữa, chỉ biết rằng, mỗi ngày qua đi, nỗi nhớ cậu lại nhiều thêm một chút và tim tớ lại thấy nhói đau.

Những đêm khó ngủ, những đêm dài thật dài, tớ bật điện thoại, online Facebook như một thói quen khó bỏ. Một chút hờ hững vì list bạn bè dẫu dài nhưng hơn nửa là những người tớ chưa từng nói chuyện. Và rồi là cậu!

Nhận ra ngay cả khi mắt còn tèm nhèm cơn ngái ngủ, avatar hình cậu với 1 cô gái khác. Tớ không thích bức ảnh đó, tớ không biết mối quan hệ giữa 2 người là gì và thực sự cũng không muốn biết. Nhưng tớ lại rất thích ngắm nhìn cậu, thích nụ cười của cậu, thích nhìn đôi mắt rực sáng của cậu khi đứng cạnh cô ấy. Và tớ nhận ra bên cô ấy, cậu hạnh phúc biết bao nhiêu.

Nhận ra ngay cả khi chưa lướt qua wall vì tớ biết thừa những gì cậu viết, những gì cậu làm, những status update hằng ngày của cậu. Có ngày nào tớ không vào face cậu đâu chứ, dù chưa bao giờ có ý định nhắn 1 tin nhắn cho cậu. Cậu đã ở trong tâm trí tớ từ rất lâu rồi.

Vậy đấy, làm sao tớ không nhận ra được chứ khi cậu là mối tình đơn phương ngốc xít của tớ khi tớ vẫn còn là 1 cô sinh viên năm nhất ngu ngơ mới bước chân vào cổng trường đại học. Gần 3 năm nay và bây giờ hình như tớ vẫn chẳng thể nào quên được cậu!

Cậu biết không, cảm giác thích thầm một ai đó thật thú vị, cũng thật đặc biệt. Nhưng cũng rất đau. Không có những lời tỏ tình để chẳng cần những lời chia tay khiến trái tim đau thương. Tình cảm vẫn ở đó, dù nó chỉ xuất phát từ 1 phía, nhưng nó vẫn êm dịu và trong trẻo đến lạ.

Không có những buổi hẹn hò hay những dòng tin nhắn, nhưng cảm giác luôn có một người, một bờ vai, một vóc dáng để dõi theo, một giọng nói để giật mình dẫu nghe ở thật xa vẫn thật đặc biệt.

Không có sự đợi chờ, lời chấp nhận hay từ chối, tớ vẫn ở sau cậu, nhìn cậu qua ô cửa sổ của lớp học, dõi theo những buổi luyện tập của cậu, dõi theo những bước chân của cậu, và cả cuộc sống của cậu nữa.

Tớ không cần đáp trả hay nhận lại từ cậu điều gì, tớ thấy niềm vui trong những gì mình cho đi, cười khi ngắm một bức ảnh tự sướng của cậu, vui khi cậu update về những gì cậu đạt được. Và buồn, một chút thoáng qua khi thấy những tấm hình của cậu với một người con gái khác không phải tớ. Một thoáng thôi! Cuộc sống của tớ từ khi thích cậu, nó bỗng thay đổi quá nhiều.

Tớ không hoặc chưa bao giờ muốn đi thêm một nấc nữa, để biến tình cảm này thành từ hai phía, dẫu được dẫu không. Không phải vì tớ sợ thất bại hay không đủ tự tin, mà bởi vì tớ thích những gì tớ đang có lúc này, là một chút thích thầm ai đó.

Có lẽ, tình cảm này chưa đủ lớn để trở thành tình yêu, nhưng nó vượt xa một tình bạn bình thường. Tình cảm này hình như ngọt ngào quá còn tình yêu đủ những vị chua cay. Trái tim tớ chưa đủ mạnh mẽ để thử nếm hết những vị màu ấy. Và hơn hết, tớ không muốn phải cướp lấy cậu từ tay ai cả, nó không hề vinh quang một chút nào.

Tình yêu là phải luôn bên nhau, cùng đi qua mọi sỏi đá của cuộc đời còn tớ chỉ thích nhìn cậu từ phía sau, ngắm cậu trong âm thầm và lặng lẽ. Tớ chưa đủ sẵn sàng bước lên trước, sánh bước cùng cậu, vượt lên tất cả.

Nhưng hôm nay tớ nhớ cậu, thật đấy. Tớ đã rất sợ khi nhận ra sự thật này, tớ cố gắng cuốn tâm trí mình vào công việc, vào những cuộc vui khác, không dám thức khuya vì sợ sẽ lại nghĩ đến nó.Thời gian trôi đi, mọi thứ sẽ trở thành quá khứ, ở nơi đó liệu trái tim cậu đã bình yên?

Nguồn: Ngọc Anh

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau