Thoát[X]

Nhật Ký Đơn Phương

Em đơn phương anh lâu lắm rồi. Và em cũng chưa từng nghĩ mình sẽ tìm mọi cách để bắt anh đáp lại.
Em gặp anh vào 1 ngày mưa. Lúc đó anh đi trên con xe đạp cà tàng, đạp hối hả khi cơn mưa bắt đầu kéo đến. Ồ chả lãng mạn như phim đâu. Anh đi xe vùn vụt, ướt cả người em mà chả lấy 1 câu xin lỗi ra hồn. Lóng nga lóng ngóng mãi, nhìn vào chắc người ta tưởng em lại ăn hiếp anh thì có.
Có lẽ, anh hơi lạnh lùng. Mà ” hơi ” thôi thì không đúng, vì anh như ” băng ngàn năm ” vậy. Chẳng bao giờ tham gia những buổi tán gẫu của bạn bè, hay hòa đồng 1 lần với ai. Im im với công việc của mình. Đó là lần đầu tiên, em gặp anh cứ nghĩ anh hài hước, hay ít nhất là 1 chàng trai ấm áp.

Ảnh minh họa

Mà em thì thôi rồi, miệng nhau nhảu, lại lanh chanh loắt choắt. Em hướng ngoại, anh hướng nội. Em còn nhớ cái lần em cộng tác chung với anh á, anh im lặng từ đầu buổi, đến khi em nhận ra đó là cái anh ” vô duyên ” hôm trước, đang đùng đùng nổi trận lôi đình thì anh chỉ ” Hử ” một tiếng rồi bỏ về., Ôi thế có điên không chứ…. Em phừng phừng ôm cục tức về anh.
” Thử nghĩ đi, có khi nào băng gặp lửa mà sống lâu không ? Không bao giờ. Nhân thế có loạn lên thì chẳng bao giờ có được chuyện đó, trừ phi tao ngốc , bị não đập đầu vào gốc cây mới thích tên đó. ” – Em giải thích luyến thoắng khi bạn bè hỏi ” Sao mày quan tâm thằng đó vậy, thích nó hả ? ”
Thật sự thì bạn bè em … cũng có chút đúng. Ngoại hình anh vốn không nổi bật. Có lẽ vì thế mà anh rất cố gắng trong công việc và học tập. Chả hiểu sao em rất tâm đắc vì điều đó. Cứ ngây ngốc, tự cười với suy nghĩ ” Ảnh xấu như ma, sợ gì mấy cô gái bên cạnh ảnh thích ảnh được. Mình yên tâm Hahaha. ”
Nhưng em đã không nhận ra, ý nghĩa của ” yên tâm ” trong trái tim em.. Cũng như sự quan tâm bất thường của em dành cho anh, hoàn toàn không hay biết … vì nếu biết , thì có lẽ ngay thời điểm đó, em đã dừng lại, không đau khổ như bây giờ ….
Anh vốn ít cười, hầu như không cười bao giờ. Anh bảo nụ cười giả tạo lắm, anh chỉ muốn cười khi anh muốn. Em thì khác, toe toét suốt ngày kể cả khi không có gì hay thật sự, hay chỉ 1 cái mỉm cười xã giao. Em và anh khác nhau nhiều, nhiều lắm. Ví như ánh mặt trời sa mạc và vầng trăng nơi Biển xanh vậy. Làm sao tương phùng được, ngay cả mức bạn bè cũng có lẽ khó lâu bền. Chỉ nói chuyện xã giao thì chắc ổn …ổn …
Nhưng anh có nhớ lần đó không ?
Ngày đó, đột nhiên, anh quay xuống , nhìn thấy em đang ngây người ra , bỗng dưng cười em một cái.
Là cười ! Anh cười thật đấy ! Một nụ cười lần đầu tiên em thấy đẹp đến thế …. Cho dù anh đang cười về sự ngây ngố của em … Một nụ cười làm em ngẩn ngơ ….
Sau lần đó, em cách xa , giữ khoảng cách hết mức. Cứ hễ đến gần anh là em lại nhớ đến nụ cười đó, rồi… bối rối, lúng túng. Nào đâu còn hình ảnh 1 cô gái năng nổ, nhiệt huyết mạnh mẽ nữa !
Vài ngày sau, do sơ suất, em đã bỏ lỡ cơ hội được đi công tác chung với anh.
Nếu là bình thường, em sẽ nhún vai , đi tìm gì đó ăn qua loa, coi như đó thử thách công việc , rồi xong. Nhưng lần này, đột nhiên em thấy buồn, thấy trống rỗng khi biết rằng rất nhiều nữ nhân viên khác , vừa xinh đẹp, vừa tài giỏi cũng đi cùng anh. Tự dưng, em thấy tủi thân, thấy ngoại hình thật tệ hại, thấy lòng trải dài qua đêm vô tận, nỗi cô độc toàn thành phố bỗng dưng kéo về phòng em khi em nhận ra… Em thích anh mất rồi ….
Thích 1 người không có vẻ bề ngoài đẹp như những người cũ em từng quen, thích 1 người lúc nào cũng lạnh nhạt vô vị, thích 1 người lúc nào cũng chực đấu khẩu với em, không ” hợp ” em chút nào. Đúng là khó tin, phải không anh ? Ngay cả em cũng không tin nổi mà …
Em quyết định : Tỏ tình với anh. Màn tỏ tình em đơn giản thôi. Vì em chỉ muốn anh biết là em thích anh. chỉ thế thôi, chẳng mong gì hết.
Mà có lẽ không có gì để mong thật. Hôm đó, em chặn đầu xe anh vào lúc anh chuẩn bị rời khỏi nhà. Dĩ nhiên, em phải dậy lúc 5.30, chạy xe đạp 6km chỉ để nói với anh 1 câu ” em thích anh ”. Để người ta có hỏi em đi đâu, em bảo là em tập thể dục.
Em vẫn nghĩ anh ngốc về tình cảm, chỉ giỏi công việc, toán học, hay ti tỉ thứ về bộ não khác; nhưng em không ngờ, anh ngốc đến mức khó tin. Ngay cả khi nghe em nói câu ấy, anh chỉ biết ngây ra, cười cười, rồi gãi đầu, không biết trả lời thế nào. Thật tình em khóc không được, cười cũng không xong, rồi nhận thấy bản thân mới đáng xấu hổ, vội cáo từ, chạy nhanh mà tim còn đập từng hồi. Đó là lần, em cam đảm , tự phục mình nhất.
Hôm sau, em lại gặp anh. Hình như lần này, anh nghe ngóng, đọc trên mạng xã hội những tình huống tương tự như em, anh mới ngại ngùng ấp úng, mãi đợi em bắt chuyện. Em lén thở dài, sao trên đời lại có 1 sinh vật ngốc như me thế này ? Và tại sao, mình lại thích hắn ?
Ngay cả câu trả lời, ” anh có thích em hay không ? ” Đến hôm nay em vẫn chưa nhận được. Chắc là do không có duyên , anh nhỉ.
Em chỉ nhớ lần cuối cùng chúng ta nói chuyện. Lần đó, em đã tự đặt cho bản thân viễn cảnh đẹp như mơ cùng anh, tự cho bản thân cái quyền ghen với người khác, để nhận lại chữ ” Phiền ” … từ anh …
Thật sự Shock. Vốn dĩ biết sẽ đau, sẽ phũ phàng, nhưng không ngờ lại đớn đau đến khó thở thế này. Cả ngày hôm ấy, em thẫn thờ.
Rồi em tự nguyện chuyển đơn vị, tự nguyện cắt đứt liên lạc. Bạn bè em, bạn bè anh ai cũng biết em thích anh lâu rồi. Và bây giờ,nó chỉ dừng lại ở mức ” Đơn phương ” dành cho em. Hoàn toàn chẳng còn hi vọng …
Thật giống như 1 mảng trời đen , âm u trong cuộc đời. Dù bên ngoài sáng, sáng hơn, nhưng em lại sợ. Sợ anh sẽ quên em, sợ 1 ngày anh có bạn gái sẽ chẳng còn nhớ em nữa. Xa nhau ba tháng rồi đó, anh có thấy lâu không ? Em thì lâu , lâu lắm … Đã lâu rồi, em đã không thấy người em đơn phương rồi …. Buồn, trống trải từ ngày đó ….
Thời gian trôi nhanh…
Trôi nhanh lắm ….
Em vẫn nhớ ngày đầu tiên gặp anh, nhớ nụ cười đẹp tuyệt, nhớ những hành động ngây ngốc, những lần anh vô tình …..
Có một tình cảm, chẳng thể đến được, cũng chẳng thể kết thúc. Nụ cười của anh, em vẫn giữ mãi. Anh à, gần 1 năm rồi, gần 1 năm em chưa quên được anh …
Chỉ là dòng nhật ký đơn phương vô vị, như ngày đó anh lạnh lùng thốt ra ” Phiền ” …
Liệu , em còn gặp anh được không ? Liệu tôi nên gặp anh để tạo lại cơ hội, hay im lặng âm thầm ?

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau