Thoát[X]

Ngày Valentine người người hạnh phúc, riêng tôi ngồi trong bóng tối ôm bụng khóc

Lễ tình nhân được bao cô gái mong chờ nhưng với riêng tôi đó lại là ngày buồn đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng ôm bụng khóc.

Nếu bạn yêu và được yêu đó là may mắn. Nếu bạn yêu và lấy được người mình yêu thì đó là duyên phận. Còn riêng với tôi, từ lâu tình yêu đã trở thành một thứ xa xỉ. Nó trở thành nỗi buồn khiến tâm hồn tôi chết dần chết mòn. Cũng bởi vậy, tôi không dám trao gửi trái tim cho ai sau cuộc tình với gã Sở Khanh đó.

Khi 23 tuổi, tôi mới có mối tình đầu. Anh hơn tôi 4 tuổi và làm nhân viên của một công ty lớn. Ngay từ lần đầu gặp, tôi đã bị anh thu hút. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy thích một người đến vậy. Tôi chủ động bắt chuyện, làm quen và hẹn gặp anh.

 

Yêu mù quáng nên tôi đã bỏ ngoài tai lời cảnh báo của đứa bạn thân: “Mày thích Quang cũng được nhưng nên tìm hiểu kỹ. Bởi tao biết, Quang đã yêu và chia tay nhiều người lắm rồi. Đừng biến mình thành nạn nhân”.

Để được yêu, tôi đã chăm chút bản thân mình hơn từ trang điểm đến cách ăn mặc. Ngay cả bạn thân cũng phải ngỡ ngàng trước sự “lột xác” của tôi. Rồi nỗ lực không ngừng nghỉ của tôi đã dần được anh hồi đáp. Anh nhận lời yêu và cũng hứa hẹn đủ điều với tôi.

( ảnh minh họa )

Tôi ngu dại đến mức tôn thờ người yêu một cách thái quá. Từ trang phục, ăn uống… hay “tất tần tật” những gì trong cuộc sống tôi đều làm theo lời khuyên của anh. Đi làm không được quá nhiều tiền nhưng tôi luôn tiết kiệm để mua cho bạn trai những thứ tốt nhất. Còn anh, vào những ngày lễ, tôi chỉ được nhận một bông hồng, đi ăn thì thường là chia đôi tiền. Anh nói khi yêu phải sòng phẳng thì sau này mới đỡ khó nghĩ. Hơn hết anh thích mẫu phụ nữ độc lập về tài chính. Nghe anh nói hợp lý nên tôi không nghĩ ngợi gì. Tôi không biết rằng ngay từ đầu anh đã không muốn “đầu tư” cho chuyện tình cảm này.

 

Yêu anh, tôi không tiếc bất cứ thứ gì ngay cả tấm thân trong trắng. Nhưng trái lại, anh không biết trân trọng. Anh coi tôi giống như công cụ để giải trí và không hề tìm cách để tránh mang thai ngoài ý muốn. Cuối cùng, tôi mang thai. Tôi biết điều đó trước Valentine một ngày. Tôi đã cố gắng trấn tĩnh bản thân, đợi đến ngày đó sẽ nói cho anh biết. Đúng ngày lễ tình nhân, anh đến phòng tôi mang theo một bông hoa hồng.

Tôi chạy lại ôm anh, thủ thỉ lời yêu. Lựa lúc không khí đang thoải mái, tôi ấp úng nói: “Anh ơi, em có thai rồi”.Tưởng anh sẽ đề nghị đến việc đám cưới nhưng không, anh đẩy tôi ra:

– Em nói gì? Có thai. Em biết có khi nào?

– Em thử hôm qua. Đây này (tôi chìa chiếc que thử thai hai vạch ra trước mặt người yêu).

– Anh chịu em đấy. Từng này tuổi rồi mà em không biết cách tự phòng tránh, để mọi chuyện đến nông nỗi này.

– Em… em, giờ phải làm sao hả anh? Mình cưới chứ.

– Phá thai đi.

Khi nghe câu ấy thốt ra từ miệng bạn trai, tôi thực sự sốc. Không giữ nổi bình tĩnh nữa, tôi “bật” lại:

( ảnh minh họa )

– Anh nói cái gì, đây là con anh, con chúng ta mà. Sao anh có thể nói thế.

– Cô không phá thì để đấy mà nuôi, tôi hết trách nhiệm.

– Anh là đồ tồi. Anh có phải con người không. (Tôi vừa nói, vừa khóc và dùng sức đẩy hắn ta).

Nhưng không ngờ, anh lại chống trả. Sau khi bị bạn trai đẩy ngã, dòng máu đỏ chảy ra từ chân tôi ngày càng nhiều. Tôi chỉ kịp ôm bụng nói: “Anh ơi, cứu em, giúp em với, em đau quá…” rồi ngất xỉu.

Khi tỉnh dậy, tôi đã thấy mình trong bệnh viện. Tôi không giữ được con. Trong lúc như thế, bạn trai tôi lặn mất tăm. Sau khi đưa vào viện, hắn dùng điện thoại của tôi liên lạc với gia đình, rồi “chuồn”. Thấy tôi khóc, mẹ khéo an ủi còn bố thì lắc đầu đi ra ngoài.

Đó là một ngày Valentine tồi tệ nhất với tôi. Giờ chuyện đó đã qua 2 năm nhưng tôi vẫn không thể quên được. Ngày lễ tình nhân, khi nhiều người sánh đôi đi bên nhau, tôi lại thấy buồn. Ngồi trong bóng tối, tôi ôm bụng khóc vì thương sinh linh bé nhỏ. Tôi đã từng gặp lại người đã làm mình tổn thương nhưng rồi bước qua như không hề quen biết. Trong tôi giờ chỉ còn sự khinh bỉ dành cho người ấy. Con gái như giống như cánh bèo trôi, không biết đến bao giờ tôi mới có thể quên đi nỗi đau này và tìm được bến đỗ bình yên cho mình…

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT