Thoát[X]

Ngày người tự đẩy mình về phía bão giông

Ngày người tự đẩy mình về phía bão giông

Buông  bỏ đôi tay một thời hẹn thề mãi mãi

Nỗi đau sau cùng dành cho người ở lại

Tự thương  đến xé lòng…

Ảnh minh họa

Ngày chia ly độ ấy có buồn không?

Tính tháng tính năm cũng chẳng còn nghĩa lí

Một người  quyết ra đi, người còn lại ôm mộng mị

Hứa cùng đi trọn kiếp, vậy mà…

 

Đoạn đường nào có dài, người đã vội đi xa

Ném những yêu thương lên mái hiên ngả màu loang lổ

Ai cũng cần tìm cho mình một bến đỗ

Ừ thì… người cứ đi.

 

Bình yên nơi xa liệu có khác gì?

Với những bình yên em đổi bằng nước mắt

Tình dại khờ từ nay xin  chôn chặt

Phận mỏng tình tan duyên kiếp lỡ làng.

-An Hy-

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau