Thoát[X]

NGÀY MAI

Chỉ một tiếng vọng của đêm khuya,

Người ta khẽ giật mình.

Một giây phút nữa thôi,

Ngày – đêm nhường nhau miếng sống.

Và cây cũng mong,

Nắng cũng chờ.

Mưa đợi, gió lao xao!

Ngày mai…

đến lúc nào chẳng rõ.

 

Đêm qua,

Mẹ bế con nằm trên chiếc võng cũ,

Kẽo cà kẽo kẹt bè tiếng à ơi.

Con ngủ cho ngoan mẹ mới có giấc tròn,

Người thao tháo, biết bao giờ con lớn…

Hôm nay!

Vòng tay mẹ chật, con phải nới ra.

Mắt mẹ nhòa nhìn con rời xa nơi chôn miếng rốn.

Con đi vào đời, miếng máu quê nhờ mẹ giữ.

Đợi ngày con về, con lấy lại mẹ hen!

 

Rồi ngày mai…

Mẹ chờ ngày nó trở về.

Mảnh đất cằn đắp vài miếng đá,

Đất như đất chết, đất còn gì mảnh sống.

Đất màu, đất mỡ người ta mới thèm thuồng.

Mẹ chờ con như chờ ngày mai đến,

Mắt chờ phần xác, tâm trí chờ phần hồn.

Về đi con, về ghé thăm đất nước,

Thăm bạn thăm bè, thăm cả bà con quen.

 

Mẹ chờ ngày con về bái tổ.

Chờ tiếng con thưa, chờ con giải nỗi niềm.

Ngày mai đây con sẽ về bên mẹ,

Nhưng nào biết được rằng…

Ngày mai rồi sẽ thành ngày hôm qua.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT