Thoát[X]

Ngày chia tay

( Blog tam suCó người nói rằng mối liên hệ giữa một bài hát với một sự kiện nào đó diễn ra với con người ta trong đời thực khiến cho ta dễ dàng nhớ đến bài hát hơn. Khi nghe từng lời đầu tiên của bài hát, anh đã ngay lập tức, nhớ về khung cảnh của lần cuối cùng chúng ta gặp nhau ấy – một ngã tư đường, dưới cơn mưa rả rích.

“Two A.M and the rain is falling
Here we are at the crossroads once again.
You’re telling me you’re so confused, you can’t make up your mind.
Is this meant to be, you’re asking me?…”    (Trademark, “Only love”)

Nếu như còn gì đó có thể gợi nhắc cho anh nhớ về em ngoài một vài địa điểm mà chúng ta từng hẹn hò nhau, thì có lẽ chính là cơn mưa hôm đó.

Anh không thể nhớ chính xác lúc đó là mấy giờ. Có lẽ là đã rất muộn; bởi vì nếu như không có cơn mưa vẫn mải miết trút xuống mặt đường những tia nước lạnh băng, anh đã có thể cho rằng thời gian đã ngừng trôi. Ngã tư đường nơi chúng ta đứng đã trở nên rộng thênh thang, đơn giản chỉ vì còn có hai chúng ta đứng đó. Và nói điều này nghe có vẻ thật nực cười, nhưng những gì anh nhớ về cơn mưa, về khung cảnh ảm đạm, thậm chí còn nhiều hơn cả những gì anh nhớ về em.

 

Em trông như thế nào?

Em đã nói gì?

Em đã bước đi về hướng nào?

Anh không thể nhớ nổi.

Anh không rõ tại sao trí óc mình có thể tẩy xóa đi nhiều đến thế về một người đã từng nán lại khá lâu trong đời mình. Không thể chắc chắn về bất cứ lời nào trong cuộc hội thoại đã diễn ra lúc đó, anh chỉ có thể tưởng tượng ra những gì mà có lẽ em đã nói, và có lẽ anh đã nói. Nhưng có một điều chắc chắn rằng đó là những lời chia tay, bởi vì dù gì thì đó cũng là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau. Những lời chia tay ảm đạm được trao đi trong một khung cảnh ảm đạm, dưới làn mưa cũng thật ảm đạm. Mọi thứ đều thật ảm đạm, giống như mối quan hệ mà chúng ta đã từng duy trì trước đó vậy.

“I know if I could find the words, to touch you deep inside.
You’d give our dream just one more chance,
don’t let this be our  last good-bye…”     (Trademark, “Only love”)

Thực ra, anh nghĩ đến bài hát này và nhớ đến nó lâu như vậy, không phải vì một sự tương đồng nào đó giữa những câu hát với hoàn cảnh của chúng ta, mà vì những lời hát đó có thể – đã có thể – trở thành một câu chuyện mà chúng ta cùng nhau đạt được. Ở một thế giới khác, có lẽ anh sẽ nhớ về em nhiều hơn, yêu em nhiều hơn, níu kéo em nhiều hơn, cùng em tạo ra một câu chuyện khác tươi sáng hơn – thay vì một câu chuyện mờ nhạt ảm đạm, kết thúc trong một khung cảnh cũng ảm đạm như lúc đó. Có lẽ chúng ta, ở thế giới khác ấy, có thể có một cái kết khác; hoặc chỉ đơn giản là lùi lại cái kết giống như ở thế giới này thêm một thời gian nữa.

Nhưng đó không phải câu chuyện của thế giới này.

Anh là ai, em là ai, chúng ta là ai, chúng ta đã từng là ai, chuyện đó không còn quan trọng nữa. Câu chuyện ảm đạm của chúng ta đã đi đến hồi kết từ lâu; và dù anh có lặp lại việc nghe bài hát bao nhiêu lần hay tiếc nuối bao lâu nữa, cái kết dành cho chúng ta cũng không thay đổi.

“But only love can say – try again or walk away
But I believe for you and me
The sun will shine one day.
So I’ll just play my part, and pray you’ll have a change of heart.
But I can’t make you see it through
That’s something only love can do…”    (Trademark, “Only love”)

Thứ tồn tại giữa chúng ta trước đây, thứ quan hệ mờ nhạt đến độ không còn để lại một chút ấn tượng nào khi kết thúc, liệu có thể được coi là “tình yêu”? Kể cả khi thời gian quay ngược trở lại, đưa hai ta về với khung cảnh ngã tư đường đầy mưa hôm đó, anh cũng không chắc mình có đủ can đảm để vươn tới giữ chặt lấy tay em, hay quay đầu lại rồi chạy trốn. Mắc kẹt giữa hai lựa chọn, cuối cùng chọn không làm gì và để cái kết lơ lửng rơi xuống.

 

Kể ra, cũng đau đấy chứ, mối quan hệ giữa chúng ta ấy; dù có mờ nhạt, dù có ảm đạm, nhưng một khi đã để lại sự tiếc nuối, nỗi đau cũng vẫn bám theo.

Dù sao thì, anh cũng chẳng còn làm gì được nữa.

Thời gian vẫn tiếp tục chảy trôi, những ký ức về em dần mờ nhạt rồi tan biến, sự hối hận dưới cơn mưa hôm đó rồi cũng dần phai nhòa. Thả mình theo dòng chảy thời gian ấy, chúng ta rồi cũng sẽ già đi theo năm tháng, có thể quên dần dần về mối quan hệ vốn đã rất mờ nhạt mà chúng ta từng chia sẻ; nhưng phần nào đó trong anh đã mắc kẹt lại dưới khung cảnh ảm đạm của cơn mưa ngày hôm đó.

Mắc kẹt mãi mãi.

Ardor 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau