Thoát[X]

Năm tháng tĩnh lặng cậu ở đâu

Có bao nhiêu cái thanh xuân trong cuộc đời của mỗi người, thanh xuân là cái mà qua đi là không bao giờ lấy lại được. Tôi nợ chính tôi một lần được là chính mình, nợ một lần buông thả bản thân.

Thanh xuân nợ tôi một Giang Thần, một Tiêu Nại, một tình yêu chân thành nhưng có chút ngây ngô.

Có mấy ai trải qua mười chín năm chưa biết yêu là gì, thật sự có đôi lúc muốn thử xem tình yêu có vị gì liệu có đắng chát tuyệt vọng hay ngọt ngào ấm áp.

Năm tháng tĩnh lặng cậu ở đâu

Năm tháng tĩnh lặng cậu ở đâu

Mười lăm tuổi, tôi được vô tình ngồi gần cậu ấy và chợt nhận ra nhiều cảm xúc khác mà trước đây tôi chưa biết. Rồi theo thời gian dường như hình ảnh cậu ấy cứ khắc dần vào tâm trí cô bé đó, nụ cười ấy, ánh mắt ấy….tất cả mọi thứ thuộc về cậu ấy. Cố tạo nhiều tình huống để được nói chuyện và ở bên cậu ấy nhưng tất cả có lẽ là quá muộn khi lại phải chia tay cuối cấp mỗi người một phương.

Mười sáu tuổi, tôi và cậu ấy có chung một lớp học thêm, tình cảm bấy lâu che dấu lại một lần nữa trổi dậy như thể bệnh cảm nắng tái phát vậy. Nhưng tôi vẫn chưa biết cảm giác đó là gì nữa, chỉ biết nó rất ngọt. Chúng tôi vẫn là bạn của nhau………….

Mười bảy tuổi, dường như khoảng cách giữa cô gái năm ấy và chàng trai đó dần xa cách. Cậu ấy đã không còn chờ cô sau mỗi buổi học thêm và cô gái nhận ra điều đó. Rất là buồn….rồi tới một ngày người con trai đó đã có bạn gái. Tôi đã khóc nhưng cũng không thể làm gì được, có lẽ tự ti về bản thân và tôi không dám nói ra, nếu nói ra rồi chúng ta có còn như thế này được không nhưng không nói thì chúng ta vẫn không thể như trước.

Năm tháng tĩnh lặng cậu ở đâu

Năm tháng tĩnh lặng cậu ở đâu

Có lẽ tôi xuất hiện trước trong cuộc đời của cậu nhưng cậu mãi không phải thuộc về tôi.

Mười tám tuổi, tôi bắt đầu một cuộc sống trạch nữ đích thực, trưởng thành hơn và nhận ra căn bệnh cảm nắng của tôi đối với chàng trai ấy đã khỏi. Đó chỉ là sự ngộ nhận tình bạn, nhưng kể từ lúc tôi quyết tâm quên đi tình cảm đó thì tình bạn giữa chúng tôi đồng nghĩa với ngõ cụt.

Mười chín tuổi, tôi bắt đầu than thở tại sao mình vẫn chưa một lần được yêu. Thèm lắm cái cảm giác chia tay người khác nhưng tôi chưa có một vết tích nào ở trang tình sử bản thân. Có một người nói với tôi khi em yêu ai đó là lúc em dành 6 trên 9 phần thời gian một ngày để nhớ về ai đó nhưng tôi chưa tìm được cái cảm giác như vậy kể từ năm ấy. Có phải là đã qua cái tuổi yêu ai đó không, tôi đã mất đi cảm giác yêu rồi nhỉ…….

Cánh cửa đại học đón chờ tôi và tôi nhận ra chẳng thể nào có một Dương Lam Hàng nào ở đó chờ tôi cả. thật vô vị cho cuộc đời của chính mình.

Năm tháng tĩnh lặng, cậu ở đâu?

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau