Thoát[X]

Mùa xuân này con nhất định sẽ về

Con thu nhỏ vào một góc nhỏ trong Urban Station Coffe, Hà nội lạnh rồi, những cơn mưa phùn lại khiến lòng con bỗng nhiên buồn và con lại nhớ đến một người vẫn luôn trông ngóng con, mong chờ con..

Ở đây, nơi con đã sống hơn 3 năm trời rồi, phố xã con cũng đã quen rồi nhưng có những lúc con cảm thấy nó thật lạ. Hà nội có những lúc thật ồn ào và cũng có lúc thật quạnh hiu, tĩnh lặng và ở đây con vẫn nhớ về phương xa có một người đang trông ngóng con về. Thời gian mấy năm trôi qua con đã trưởng thành lên rất nhiều, con bây giờ không còn là một đứa trẻ chỉ biết chơi bời nữa, con đã biết suy nghĩ cho mình cho những người xung quanh mình.
Nhưng đó lại là lúc mà mái tóc mẹ đã nhuốm màu của những mùa hoa bay …
Quãng thời gian của tuổi trẻ sôi nổi có một ai đó nói với con rằng hãy dùng sức trẻ và một đôi chân khỏe, con hãy đi thật xa, hãy khám phá thật nhiều điều mới mẻ, hãy đi đến cùng trời cuối đất, hãy để tự do mang con bay thật cao, hãy điên cuồng như thể một lần được sống.
Và con cũng đã đi, đã là những điều ấy cũng đã điên cuồng với những cuộc sống này những công việc mà con muốn… cũng đã khám phá bản thân khám phá xã hội đầy ồn ào và hỗn loạn này, nhưng mẹ ạ, con bây giờ cảm thấy không đúng nữa, con bây giờ sẽ làm một việc cho tương lai chứ không những công việc chỉ mang tính ngắn hạn.
Con không bao giờ nghĩ trái tim con đủ lớn chống chọi với những cạm bẫy, con không quên thế gian tuy rộng lớn, nhưng chẳng có ai yêu thương vô điều kiện, vì con mà hi sinh, vì con mà thiệt thòi, vì con mà mất mát. Ngoài mẹ, mẹ ạ.
‘’Tuổi trẻ của con là bóng lưng gầy của mẹ. Tự do của con là đôi mắt mẹ trông ngóng từng ngày đứa con đi xa trở về. Đam mê của con là những đêm không ngủ lo lắng cho sự liều lĩnh bươn trải, những khát vọng to lớn.. Sai lầm của con, là những giọt nước mắt chảy dài nơi khóe mắt mẹ…’’
Nơi đất khách phồn hoa này chỉ càng khiến cho trái tim con lạc lõng, chẳng đâu bằng quê hương của mình cả, ở nơi này, dù ly Coffe có thơm ngon sang trọng đến cỡ nào, những món ăn thượng hạng ra sao thì với con không bao giờ những thứ đó có thể so sánh được những món bánh của bàn tay mẹ làm ra, nhưng món ăn mà mẹ nấu lên bằng tất cả những yêu thương ở trong đó.. Mẹ ạ! con nhớ mẹ, nhớ gia đình ấm cúng, nhớ những cảnh vật nơi quê hương mình.
Mùa xuân là mùa sum vầy, cũng chỉ ít tháng nữa là mùa xuân sẽ đến và cũng lúc người người chào đón năm mới, chào đón lễ tết, ở nơi đây con lại nhớ đến quê nhà, nhớ những cảnh mọi người háo hức chuẩn bị cho năm mới, chuẩn bị cho lễ tết, con nhớ đến những nồi bánh Tét, nhớ đến những nụ cười của mẹ.
Cảm ơn mẹ đã làm những điều vĩ đại những điều tuyệt vời dành cho con, mẹ là một người mẹ tuyệt vời nhất, chính mẹ nên con mới có được tất cả và con sẽ không bao giờ khiến mẹ thất vọng, con sẽ là một người thành công..
Xin lỗi mẹ, con bây giờ đã là một người trưởng thành, một đứa con biết suy nghĩ hơn, tự lo cho bản thân nhưng con vẫn khiến mẹ buồn vì nhớ con, trông ngóng mong chờ con từng ngày, .xin mẹ hãy tha thứ cho con vì con không thể ở nhiều bên mẹ..
Nhớ mẹ thật nhiều
Mẹ bảo có đi xa cũng nhất định không được quên đường về nhà và mùa hoa ấy cũng sẽ đến và con sẽ trở về bên mẹ.
Con yêu mẹ!
Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau