Thoát[X]

Mùa hè của tôi

Nhớ chiều nao, phượng thắm như lòng tôi
Hình bóng ai kia dần tan vào xa xôi
Có một người ngóng trông đến ngây dại
Miệng nhếch cười mà chẳng hiểu vì sao…

Bao mùa phượng vẫn thắm mà sao chẳng thể thắm nổi lòng tôi như ngày nao!

Phượng thắm rồi phượng tàn
Tình đến tình lại tan.

Cuộc đời là thế hay chúng ta chẳng giữ nổi màu phượng trong nhau- ngày tháng mà ta cứ ngỡ là mãi mãi, nhớ hình dáng ai xinh hơn cả phượng, nhớ nụ cười ai rộn ràng hơn cả tiếng ve… Em đã từng là mùa hè trong tôi nhưng sao nay em lại lấy nó khỏi đời tôi, lấy đi hơi ấm, lấy đi cả nụ cười,…

Mỗi khi bất giác ngửi được mùi tóc ai đó giống em lại làm tôi nhớ em đến điên dại, nhớ bóng dáng cô gái nhỏ bé ngồi bàn trên, mỗi giờ học mặc thầy giảng bài hay dở ra sao nhưng trong lòng tôi mái tóc em mới chính là đề tài để tôi nghiên cứu, đến nỗi, bây giờ chả thể nào quên được!

Những giây phút ấy thật êm đềm phải không em ?

Chúng ta từng hẹn, sẽ cũng học chung trường đại học, sẽ cùng nắm tay nhau đi hết con đường,… nhưng sao chỉ mới điểm xuất phát mà ta đã chia hai. Em đâu biết rằng con đường em đi luôn có tôi đằng sau, dù biết rằng hai ta chẳng thể ở bên nhau mãi mãi, bởi tôi biết hình bóng trong tim em chẳng phải tôi. Em chấp nhận lời yêu cũng chỉ bởi em cảm thấy tôi quan tâm em quá nhiều. Tôi luôn nghĩ mưa dầm thấm lâu nhưng có lẽ với em thì không. Vì thế, suốt thời gian ta yêu nhau, tôi luôn cố diễn vai một chàng trai che chở cho đời em miệng luôn cười, nhưng em đâu biết trái tim tôi đau đến nhường nào…

Hè ơi đừng về,
Phượng ơi đừng thắm,
Cho tôi ngừng nhớ em

Mùa hè của tôi.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT