Thoát[X]

Mời em lên Tây Bắc

Tôi mượn thơ gửi em cô gái miền xuôi…

Xin mời em lên Tây Bắc quê tôi

Nơi chỉ có núi cao với mây trời

Đường quanh co, đi mãi bao giờ hết

Vãn tiên cảnh, nghe câu hát “nọong ơi”

 

Mời em đến với Tây Bắc quê tôi

Hè nắng dịu, gió cất tiếng ru hời

Xào xạc lá như vạn tiếng mời gọi

Thu đã về hương rừng tỏa muôn nơi

 

Lên đây đi, Tây Bắc mùa đông đến

Lạnh run người, thiếu gió ấm miền xuôi

Mùa sương giá, tuyết ngập thung lũng nhỏ

Nhớ tiếng cười mang nắng ấm mùa xuân

 

Xuân về rồi sao em chưa đến nhỉ

Tiếng người reo nhộn nhịp, vẫn cô đơn

Không có em, mùa xuân đi đâu mất

Tiếng chim rừng vẫn gọi em nhớ lên

 

Nếu một ngày em đến với quê tôi

Đưa em đi từng đèo cao ngọn đồi

Hái hoa rừng, tôi sẽ cài lên tóc

Em sẽ là tiên nữ giữa ngàn khơi

 

Đất lắm đá, hoa đào chẳng ngại nở

Tuy đường xa em đừng ngại phong ba

Đến quê anh, quanh năm đều giá lạnh

Có em rồi, nắng ấm, rừng nở hoa

 

Bàn Minh Hữu

 

Loading...

2 Comments

  1. An Nhiên An Nhiên 11/09/2016

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau