Thoát[X]

Miền ký ức không tên

Em còn nhớ con đường xanh cỏ dại
Cát trắng nhẹ nhàng nâng mỗi bước em đi.
Em còn nhớ cánh phượng hồng rực lửa
Của những ngày hè thiêu đốt trái tim em.
Em yêu quê hương tha thiết ngọt ngào
Yêu cái nắng tinh khôi của ban mai mới hé
Yêu cả những chiều nắng tắt hoàng hôn.
Em nhắm mắt nghe mùi hương của gió
Ôm vào lòng cả ngào ngạt của đồng xanh
Em muốn trở về những ngày còn thơ dại
Được mẹ đánh đòn những lúc ham chơi
Đau thật đấy nhưng rồi mẹ khóc
Cả cuộc đời này chắc chẳng còn ai
Em bé bỏng ngây thơ và non nớt
Sao hiểu được lòng mẹ bao la…
Giờ đây lớn khôn bước trên những nẻo đường xa lạ
Có lúc chạnh lòng nước mắt khẽ rơi
Em có biết trái tim mình ấm nóng
Vì mang trong người hơi thở của quê hương
……………..
Tôi đứng đây giữa Sài thành vội vã
Tìm cho mình những khoảng lặng bình yên.

Ảnh minh họa

Ký ức tuổi thơ như một làn gió trong xanh thuần khiết, nó chứa đựng những niềm vui vụn vặt, những suy nghĩ chẳng theo luật lệ hay khuôn khổ nào. Và chúng ta đều có một miền ký ức đẹp đẽ như thế. Điều đáng buồn nhất không phải là sự trưởng thành mà là sự lãng quên…

__139dvcs__

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau