Thoát[X]

Màu hồn thẳm

Một vài câu chuyện miên man bên tách cafe với một tâm hồn đã úa màu. Người hỏi về ta những năm tháng yêu đương ? ta nói với người về một buổi sáng ở đầu phố tấp nập. Người hỏi về những tâm tư mình sao quá đỗi lạ lùng ? ta cố cười ngây thơ trong ánh mắt vô ưu. Rồi người hỏi về ta những điều thật buồn cười vậy mà ta hững hờ với một gương mặt mất đi bao cảm xúc vốn đã từng tồn tại. Thế là người cũng lặng im chào ta với một ánh nhìn vô vọng rồi rời khỏi nơi này.

Hóa ra con người chúng ta thường rất hay thiếu kiên nhẫn, duy chỉ sự thiếu xót ấy cũng đủ làm vỡ nát một tòa thành mà mình từng kì công xây dựng. Cũng giống với việc “yêu đương” khi tình yêu không có sự kiên nhẫn và thấu cảm nó cũng chỉ là câu chuyện bâng quơ, là một cơn gió thổi vội ngang qua một ngày nóng nực rồi lại tiếp diễn như thường lệ những gì của thực tại. Có lẽ những cô gái từng đi qua nhiều sóng gió,mất mác trong tình yêu họ sẽ trở nên bình lặng hơn, sâu thẳm hơn và cũng mất niềm tin nhiều hơn với hai chữ “chân tình” . Trông bề ngoài bất cần nhưng bên trong thì họ cần cả một thế giới, trông lạnh lùng vô tâm nhưng tận đáy lòng họ là một tâm hồn tràn ngập yêu thương nồng ấm chỉ là chưa có ai xứng đáng để thấu được, để cảm được.



Đó là vào một mùa đông 2 năm về trước, có một cô gái tuổi độ đôi mươi lê những bước chân nhỏ bé trên con đường lặng tênh sau một ngày làm việc khá mỏi mệt. Dửng dưng phía sau một thành phố náo nhiệt, bộn bề đầy ắp tiếng còi xe tiếng nói cười của những cặp nhân tình đang lướt qua. Cô thấy mình tủi thân vô cùng, cái cuộc sống đầy ngỗn ngang đang đè nặng tâm hồn cô. Những ước vọng mai sau, những lần từng nắm tay một người và trao gửi bao thương nhớ vậy mà cũng có lúc phải cách rời như vậy. Chúng ta không ai nói trước được ngày mai, dù rằng trong quá khứ chúng ta đã từng thề hẹn thật nhiều. Từng không thể chọn lựa một bóng hình khác lắp vào thế giới của cả hai.

Thế mà cũng có cái ngày chúng ta phải ràng buộc mình trong một lựa chọn khác để cho nhau một cuộc sống tưởng chừng sẽ tốt hơn, nhưng có phải thế đâu. Xin lỗi bản thân ! xin lỗi người em từng rất thương ! Xin lỗi cho tất cả những lỗi lầm của cả hai đã dày vò nhau như thế. Có lẽ những ước mơ, khát vọng đã đưa em xa rời anh ! có lẽ anh đã không còn đủ kiên nhẫn để níu em về ngày tháng hạnh phúc trước kia, anh đã thực sự bất lực trước vô vàn sóng gió và cả chính bản thân mình. Anh đã chẳng rộng lượng đến mức thấu hiểu được sự khó khăn trong cuộc sống và tương lai mai sau của em, cùng sự áp lực từ phía gia đình để mà chăm lo cho em một cuộc sống tốt đẹp hơn. Cũng phải ! vì chẳng bao giờ em đủ can đảm để than vãn với anh về điều gì. Em luôn cố gắng tự thân mình vượt qua mọi điều từ chuyện nhỏ nhặt nhất đến lớn lao, dù bao lần em đã mệt mỏi đến tột cùng. Em không tự tin rằng anh có thể lắng nghe tất cả mọi rắc rối từ cuộc sống của em. Vì kết thúc một ngày làm việc của anh, em đã hình dung được sự mệt mỏi ấy ra sao nên em luôn nghĩ cứ ôm trọn một mình sẽ tốt hơn. Thế là ngày tháng bên nhau đã không còn, em biết giờ đây có luyến tiếc có trách cứ nhau cũng không được gì. Có lẽ, tình mình đã không dài. Duyên mình cũng có một kỳ hạn. Chúng ta phải ngậm ngùi mặc nhiên và chấp nhận thực tại, rồi mai đây em cũng sẽ yêu một người khác không phải anh ! một người có thể chăm lo cho cuộc sống và tiếp bước con đường tương lai của em tốt đẹp hơn mà trong quá khứ anh đã không thể làm được ! em đã không còn đủ nhẫn nại để cùng anh bước tiếp con đường phía trước nữa anh à ! sóng gió đã xô em đến một chân trời xa anh mất rồi !. Rồi mai đây anh cũng sẽ quên em và yêu một cô gái khác tốt hơn, không cứng đầu, không khó bảo, không hay hờn giận, không hay trách cứ, không hay nói vu vơ, không tỏ ra bất cần mặc dù là rất cần để anh từng phải phát điên lên vì những điều ấy. Và cũng không có một tâm tư phức tạp một cuộc sống bộn bề, áp lực nhiều điều như em. Chúc phúc a thật nhiều !. Em sẽ tự mình nguôi ngoai những vết thương này. Tự mình vượt qua bão tố của cuộc đời và còn phải phấn đấu thật nhiều cho con đường sự nghiệp của mình vì gia đình đang cần có em !.
Thế là sau những vỡ tan, tôi chọn cho mình một cuộc sống thật bình lặng. Tâm hồn cũng dần trở nên mờ nhạt xúc cảm mà tôi cũng chẳng thể hình dung được. Trong cuộc đời của chúng ta đôi khi phải học cách chấp nhận những điều không như ý, học cách mạnh mẽ, học cách yêu lấy bản thân hơn. Tình yêu có thể tan vỡ, nhưng đừng để tâm hồn mình vỡ nát cùng nó. Tôi đã từng không may, nhưng có lẽ tôi đã phải cố gắng thay đổi ! Cố gắng sống tốt hơn, vui vẻ hơn. Bình minh sẽ đón chúng ta sau buổi chiều sầu muộn, phía trước là một trận đường dài còn bao nhiêu điều phải làm được. Cuộc đời đâu chỉ có đau thương ? Sống kiên cường hơn, bản lĩnh hơn tin rằng sẽ đón nhận được những điều tốt đẹp cho đời mình !.

Cám ơn năm tháng thanh xuân ấy !
Cám ơn những mất mác, tổn thương của quá khứ để hôm nay tôi được trưởng thành hơn, biết trân trọng cuộc sống và bản thân mình hơn !
Ai mà chẳng từng đi qua thương đau, nhưng đừng vì một lần vấp ngã mà nhấn chìm cuộc sống và tâm hồn của mình ở hiện tại thành màn đêm lập lờ lạnh lẽo không chút ánh sáng, thành một đóa hoa không chút sắc hương cho đời !
Bút danh : Mộc

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT