Thoát[X]

Mảnh tình đã cũ

Mùa lặng lẽ về trong hương sữa ngan ngát, dịu ngọt khắp không gian, trên chiếc lá bàng thu vàng vọt rơi xuống nơi góc đường. Em chào tháng mới bằng một sớm mai đón bình minh hé rạng. Mở tung cửa sổ hít luồng hơi lạnh dịu dàng đang len nhẹ trong tim… Tất cả dường như cố níu lấy chút bình yên còn sót lại trong trái tim đã quá nhiều thương tổn.

Chiều tan tầm, bóng hoàng hôn đổ vàng góc phố, hương sữa nồng nàn phủ một lớp lãng mạn lên con đường quen thuộc, bàng thay lá, chao nghiêng giữa đất trời. Chông chênh hệt như tâm hồn em vậy. Trầm ấm tiếng vĩ cầm từ nơi nào vọng lại khiến nỗi nhớ ùa về quay quắt trong tim.

Anh – chàng trai của tháng mười một ẩm ương mưa nắng ấy, đã dịu dàng đến bên em, rồi cũng chợt biến tan như mây trời, để giờ đây em bơ vơ giữa dòng đời xuôi ngược. Anh đã ra đi trong vang đỏ của đất trời, cũng vào một ngày lá bàng cuộn mình trên con đường còn in dấu vết của mưa. Em vẫn cố tỏ ra an nhiên như chưa hề thương tổn, mắt ráo hoảnh dù trong lòng đang dậy sóng. Để đêm về là tiếng lòng nấc nghẹn, là trái tim nhói lên khi bản nhạc buồn nào đó cất lên giữa những ngày mưa tầm tã. Nỗi đau ấy vẫn còn âm ỉ mãi trong tim. Giờ đây, mình em trong góc quán cà phê nhỏ, ký ức xưa bỗng ùa về quay quắt trong tim. Em ngồi đây, lặng lẽ ngắm dòng người tấp nập, chậm chạp gặm nhấm sự cô đơn và chậm chạp suy nghĩ. Tại sao anh đến rồi nỡ vội buông tay, nhẫn tâm để lại đây một khoảng trời hoang hoải? Có phải em đã quá ngây thơ khờ khạo khi trao trọn trái tim mình, em mơ tưởng về một thiên đường hạnh phúc, là lần đầu tiên em biết yêu một người trọn vẹn…

Những ngày tháng qua, em đã vùi mình trong nỗi buồn và nỗi nhớ. Là nước mắt chực trào khi nghĩ đến anh. Yêu anh em mới biết trái tim mình yếu mềm đến thế. Liệu rồi em có đủ dũng cảm để yêu một người lần nữa không anh? Nhưng hình như chỉ có mình em đau khổ, sao em lại phải tự giày vò bản thân mình đến thế kia… Chẳng phải cuộc đời vẫn rất đẹp xinh, vậy hà cớ gì em phải để hoàng hôn ngập đầy trong ánh mắt? Nhìn kìa, em còn bao ngày, bao tháng, bao năm trong quỹ thời gian ngắn ngủi? Thanh xuân tươi đẹp có nên lãng phí cho một người không xứng đáng vậy không? Em vẫn tin với trái tim này, em sẽ tìm được cho mình một nửa thực sự, chứ không phải “nửa vời” như anh. Em sẽ lưu lại bầu trời xanh nơi ánh mắt, cho gió cuốn đi những xưa cũ một lần. Em tin sẽ có người đến bên em, đem những ngọt lành hạnh phúc và cùng ru ngủ những nỗi đau miên man theo ngày tháng. Bởi buông bỏ được, chính là hạnh phúc phải không anh?

Vậy nên, cho em buồn nốt ngày hôm nay thôi nhé, để ngày mai em lại sống xinh tươi như thuở ban đầu.

 

Loading...

One Response

  1. HaVu HaVu 13/05/2017

GÓP Ý BÀI VIẾT