Thoát[X]

Lưng Chừng Hạnh Phúc

  Tôi – cô bé 20 tuổi chập chững học cách yêu, và Anh – chàng trai có nụ cười toả nắng. Tôi gọi anh là chàng trai toả nắng vì anh có chiếc răng khểnh xinh xinh và là mẫu người tôi ngưỡng mộ.

Lưng Chừng Hạnh Phúc

Lưng Chừng Hạnh Phúc

Tôi yêu anh từ lần đầu gặp gỡ, khi anh còn gọi tôi là “Chị”. Thật ra anh nhỏ hơn tôi 2 tuổi, say nắng anh nên tôi đơn phương, một chuyện tình mà chỉ có 1 người yêu thôi thì đau đớn lắm. Biết vậy mà tôi vẫn chấp nhận đau thương để đơn phương đến tận bây giờ.
Lúc đó không có số điện thoại nên tôi viết thư, lá thư đầu tiên anh không trả lời, lá thư thứ 2 anh từ chối, lá thư thứ 3 anh cũng không trả lời. Tôi tiếp tục viết lá thư thứ 4 nhưng xé bỏ. 2 tháng sau tôi vẫn không từ bỏ, xin số điện thoại anh qua những người bạn của anh mà tôi biết, nhắn tin gọi điện được thời gian thì tôi tiếp tục tỏ tình:
– “Cu, làm người yêu nhỏ nghen”
– “Không” – rất dứt khoác
Tôi nghĩ nên từ bỏ, vậy là cắt đứt liên lạc. Đến gần 6 tháng sau đột nhiên anh gọi điện:
– “Nhỏ gặp cu được không”
– “Ok”
Gặp rồi cũng hẹn hò, cũng yêu nhau như lịch trình các cặp đôi khác, và, cũng chia tay.
Chia tay không phải vì hết yêu mà vì cả 2 đều vì nhau. Anh nghĩ cho tôi, vì sợ tính anh con nít, tôi khổ. Tôi nghĩ cho anh vì sợ tôi nóng nảy và hơi khó tính, sợ anh khổ.
Không được lãng mạn như các cặp đôi khác, món quà lớn nhất anh tặng tôi là 1 thỏi son đáng giá 100.000. Tôi trân trọng điều đó. Thời đó anh còn quá trẻ, ham chơi, không bao giờ trong túi có được 100.000 nhưng cũng ráng giành giụm để mua quà cho tôi. Tôi yêu anh càng ngày càng da diết hơn, đến giờ vẫn vậy. Nhưng bên anh đã có người con gái khác, không phải tôi. Người đó hơn tôi về mọi mặt, tôi thương cô ấy vì cô ấy đơn phương lâu hơn tôi, nhường người mình yêu thương cho 1 người khác thật sự không dễ dàng tí nào. Tôi không được cho là cao thượng, mà mọi người vẫn bảo là tôi ngu ngốc. Tôi chấp nhận tất cả, hi sinh tất cả để cho người tôi yêu thương được hạnh phúc.
Tôi từng nghe qua câu nói “Cuộc đời mỗi con người là 1 quyển vở, qua trang mới rồi thì nên quên trang cũ đi”. Tôi không nghĩ vậy, tất cả đã qua tôi cho là kỉ niệm, lưu trữ ở đó, ở 1 nơi nào dễ thấy nhất. Trong cuộc sống, đôi khi ta nên nhìn lại phía sau để nhớ về 1 người, 1 việc mà ta nhớ nhớ quên quên như là điều ta bắt buộc phải ghi nhớ và để tâm tôi thật an ổn.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau