Thoát[X]

Lâu đài cát

  Có một lâu đài in dấu chân anh và em, khắc tên hai đứa mình. Một nơi chỉ có sự bình yên, tình yêu, nỗi nhớ và hy vọng. Lâu đài đó là lâu đài cát. Hoài bão của anh và mơ ước của em đắp nên nó. Đẹp lung linh dưới ánh nắng chiều nhưng trước biển lâu đài ấy nhỏ bé vô cùng. Và chỉ một con sóng là có thể phá tan, cuốn trôi đi tất cả. Mong manh, dễ vỡ như thủy tinh và tình mình cũng vậy phải không anh?

biển và em

biển và em

Phú Yên những ngày hè cái nắng rực lửa. Dải đất miền trung đầy nắng và gió. Chúng như giao hòa, cộng hưởng lại với nhau để tạo nên hương vị riêng cho mảnh đất Phú. Cái nắng pha lẫn cái nóng của gió Lào thoang thoảng vị mặn của biển khiến mỗi đứa con khi đi xa đều nhớ về Đất Mẹ yêu thương. Và giữa khung cảnh ấy em lại nhớ đến anh. Nhớ cũng chỉ là nhớ vì anh mãi mãi xa em rồi. Một thời dĩ vãng, kí ức đẹp em không thể nào quên. Hình ảnh anh hiện hữu như chính ánh nắng kia vậy. Chói chang, gay gắt mà vẫn dịu dàng, đằm thắm.

Hơn hai năm rồi kể từ ngày anh và em quen nhau. Giữa quê nhà thân yêu, mùi đất, mùi của dòng sông…anh đã nói yêu em. Anh một chàng sinh viên kiến trúc: đẹp trai và học giỏi . Em- con gái Văn khoa lãng mạn, bay bổng và yêu đời. Gặp nhau mấy lần mà chúng mình đã “ cảm nhau”. Nét dịu dàng của em “ giao thoa” với vẻ tài tử của anh. Một sự kết hợp hoàn hảo, mọi người đều bảo vậy. Bởi em mơ mộng, nhìn cuộc đời toàn màu hồng hạnh phúc chỉ có anh giữ được dây cho diều khỏi đứt. Và cũng vì thế chúng mình yêu nhau.
Tiếng yêu thốt lên từ miệng anh, tiếng ấy trở thành bất tử trong lòng em. Hôm đó trời đầy sao, nàng Hằng Nga phô trương hết vẻ yêu kiều của mình- trăng vừa tròn mười sáu. Ngoài xa từng con gió thổi vào, sóng vỗ rì rầm. Dạo trên bờ cát với anh, đi bên anh em mới biết biển đẹp thế. Tất cả như có thêm “ sức sống mới”, nét đẹp tìm ẩn mà bấy lâu nay em chưa kịp khám phá. Hay tại vì hôm ấy có anh…! Lời tỏ tình của anh hòa với âm vang đất trời tạo thành bản nhạc dịu êm. Em ngạc nhiên, mở to đôi mắt nhìn anh như không tin vào lời anh nói, cứ ngỡ ngọn gió trêu đùa trái tim cô bé. Và khi anh cầm tay nói yêu em lần nữa, em mới tin đó là sự thật. Mọi vật như ngưng đọng trong giờ phút ấy và chỉ có anh và em cùng tình yêu chúng mình.
Giờ một mình lang thang trên bãi cát vết chân ngày nào của đôi ta đã nhòa hết. Bụi thời gian và sóng biển vùi chôn bao kỉ niệm. Nhận lời yêu anh em mới biết thế nào là hạnh phúc. Nắng không còn mang vẻ bực bội mà chan chứa yêu thương. Khóe mắt em ngập tràn tia sáng . Vậy mà anh ra đi không một lời từ biệt. Tiếng yêu ngưng đọng, hòa với đất trời tưởng là vô hạn vậy mà hữu hạn. Anh xa em rồi. Có lẽ anh đã theo sóng biển trôi ra xa mà em không đuổi kịp. Sóng xô vào bờ rồi sóng trôi ra xa mang theo cả anh và tình yêu chúng mình vào lòng đại dương mênh mông.

Lê từng bước đi qua những nơi anh và em in dấu. Tiếng anh cười như còn vang vọng đâu đây. Ngồi dưới hàng dương, kỉ niệm lại ùa về. Gió vẫn trêu đùa trên ngọn cây, sóng vẫn rì rào từng cơn xô vào bờ. Nhân chứng tình yêu còn đó mà em đã mât anh. Ngày xưa cũ dẫu biết là quá khứ mà vẫn nhớ, vẫn mong. Sóng mũi cay cay, em khóc cho em, cho anh, cho “ lâu đài tình ái” bị biển đẩy ra xa.
Ở nơi xa có khi nào anh nhớ đến em không? Anh như pháo hoa bừng lên trong phút chốc rồi tan vào hư không. Tình yêu chúng mình như cơn gió thoáng qua, đến nhanh và cũng đi nhanh để lại nhiều luyến tiếc. Hạnh phúc vừa chớm nở lại phải khép lại.Cánh hoa héo tàn trước cơn gió vô tình. Thắc mắc đi tìm lý do tại sao anh xa em. Hỏi chỉ để có hỏi mà thôi. Bởi một điều giản đơn phương trình tình yêu nào ai tìm ra ẩn số. Bài toán về anh em đành gác lại. Có lẽ tình ta đẹp và lung linh lại dễ hóa vào hư không. Chợt đến rồi cũng chợt đi không một lời báo trước. Phút “ thăng hoa” chỉ là “ phút rỗng” hóa thành con số không tròn trĩnh. Một cuộc tình buồn.

Nhắn tin cho anh nhiều lần mà không dám gửi. Em không đủ can đảm để đối diện với sự thật lẫn chính mình. Xóa rồi nhắn, rồi lại nhắn lại xóa như hình ảnh của anh ẩn hiện trong trái tim em vậy. Thưở ban đầu làm sao em quên được bởi trái tim cô bé lần đầu rung động nỗi yêu thương. Hai năm khoảng thời gian đủ để quên một việc gì mà em không thể quên được anh. Người ta nói yêu một người thà dễ nhưng để quên một người là một chuyện khó. Cố tình quên, cố ý quên lại để nhớ nhiều hơn Có lần trước biển anh hỏi “ em có yêu biển không?” em lặng im không trả lời. Còn anh yêu biển vô cùng. Anh yêu những con sóng, yêu bãi cát và tất cả những gì thuộc về nó. Giờ em mới hiểu tại sao anh lại yêu biển nhiều đến vậy. Bởi anh cũng chính là biển chứa bao điều thú vị lẫn cái chết. Dữ dội, ghê rợn mà vẫn dịu êm. Em làm sao có thể hiểu hết về anh. Lòng đại dương không có giới hạn và tâm hồn anh nào có điểm dừng em có thể nào hiểu hết biên độ của nó.

Quên anh em tìm một người để lấp khoảng trống trong trái tim mình nhưng càng tìm càng hụt hẫng. Bởi em đi tìm hình bóng của anh qua người con trai khác. Giống anh nhưng nào phải anh, em đành quay về với ngày yêu dấu cũ. Và em mới biết rằng tình yêu em dành cho anh không phải là màu hồng của hạnh phúc, màu đỏ của sự nồng nàn, say đắm hay màu tím của sự thủy chung, đợi chờ mà là màu xanh – màu hy vọng- hy vọng nụ cười luôn nở trên môi anh.
Chiều nay trời bỗng đổ cơn mưa, hết cơn này tới cơn khác ập đến. Từng giọt, từng giọt rơi vào khoảng không vô định. Biển không người, cái buồn len lỏi khắp nơi. Mặt biển dậy sóng, sóng tràn vào bờ và gào thét để vơi nhớ thương, vơi đợi chờ. Và sóng biển vẫn xô, xô mãi… như tình ta chẳng bao giờ cập bến.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau