Thoát[X]

Là anh hay cơn mưa mùa hạ

  Khoảnh khắc anh đến bên cô dường như còn chưa đến một vòng quay của chiếc kim giây đồng hồ, bất chợt kéo đến hòa cùng những tia nắng vàng xinh đẹp, cuốn đi hết những bụi bặm buồn phiền và để lại trong trái tim cô một ấn tượng khó phai. Anh luôn biết cách làm cho cô vui vẻ, hạnh phúc, dường như trái tim anh có thể hiểu thấu trái tim của người con gái ấy. Ở bên anh, cô thấy mình giống như một nàng công chúa, mỏng manh, yếu đuối. Cô như chiếc lá, chỉ biết ở đó chờ anh tới, và đón nhận những yêu thương nồng nhiệt nơi anh, anh luôn xuất hiện bất chợt và giống như một cơn gió mát lạnh phá tan cái nóng mùa hè, xoa dịu sự khô cằn của đất bằng một cơn mưa rào mãnh liệt.

cơn mưa mùa hạ

cơn mưa mùa hạ

Ngồi bên khung cửa sổ, đọc vài trang sách viết về tình yêu, và ngắm nhìn những giọt mưa đang hối hả rơi như đã khao khát đến với mặt đất từ bao giờ. Cô ngẫm lại về cuộc tình của chính mình, một cuộc tình vội vã đến rồi lại vội vàng ra đi, tựa như những cơn mưa bóng mây cứ hối hả, vội vã tuôn rơi.

  Khoảnh khắc anh đến bên cô dường như còn chưa đến một vòng quay của chiếc kim giây đồng hồ, bất chợt kéo đến hòa cùng những tia nắng vàng xinh đẹp, cuốn đi hết những bụi bặm buồn phiền và để lại trong trái tim cô một ấn tượng khó phai. Anh luôn biết cách làm cho cô vui vẻ, hạnh phúc, dường như trái tim anh có thể hiểu thấu trái tim của người con gái ấy. Ở bên anh, cô thấy mình giống như một nàng công chúa, mỏng manh, yếu đuối. Cô như chiếc lá, chỉ biết ở đó chờ anh tới, và đón nhận những yêu thương nồng nhiệt nơi anh, anh luôn xuất hiện bất chợt và giống như một cơn gió mát lạnh phá tan cái nóng mùa hè, xoa dịu sự khô cằn của đất bằng một cơn mưa rào mãnh liệt.

Nhưng những cơn mưa bóng mây luôn luôn như vậy, cứ đến bất chợt rồi lại vội vã đi, phá tan những đám mây u ám và rồi, mưa đi để lại cho bầu trời một vầng sáng bảy màu huyền ảo. Anh vốn là một người con trai phong lưu, đa tình và cô biết điều đó. Thế nhưng trái tim cô vẫn không ngưng đập loạn nhịp vì anh, bởi khi bên cô, anh giống như cả một bầu trời vậy, anh đủ ấm áp như những tia nắng để cô cảm thấy yên lòng; đủ sự quan tâm, dịu nhàng như một làn gió nhẹ để cô thấy mình không lẻ loi; đủ hài hước, thú vị như những hạt mưa tinh nghịch để cô không buồn bã; và tựa như bầu trời mùa đông, anh cũng đủ lạnh lùng để rời xa cô. Nhưng chẳng hiểu sao cô lại không hận anh, có lẽ vì những gì tốt đẹp nhất anh đã đem đến nơi trái tim cô, anh đã lấy đi hết những muộn phiền nơi cô và lấp đầy vào khoảng trống đó là niềm vui, hạnh phúc. Cô chợt nhận ra, tình cảm của anh cũng giống như những hạt mưa ấy, sau tất cả, mưa sẽ ra đi nhưng sẽ để lại cho ta những điều tốt đẹp!

Cảm ơn anh, vì tất cả!

Di Hân

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau