Thoát[X]

Khoảng lặng

   Tình bạn, đó là một khái niệm quá đỗi thân thuộc với tất cả chúng ta. Trong cuộc sống này ai cũng cần có bạn. Và tôi cũng có thể vỗ ngực tự hào rằng bản thân cũng đã có một tình bạn đúng nghĩa giữa thanh xuân của mình. Nhưng “đã” đồng nghĩa rằng chẳng còn nữa. Chẳng có một câu nào đại loại “Chúng ta không làm bạn nữa nhé!”, chỉ đơn giản là im lặng, im lặng và im lặng. Cho đến một ngày, tôi nhận ra dường như tình bạn của tôi đang chết dần…

 tình bạn

tình bạn

Chúng ta hình như đã làm bạn hơn ba năm có lẽ. Ba con người, ba tính cách từ khi nào hòa quyện đã tạo nên một bức tranh đầy màu sắc của thanh xuân. Khoảng thời gian bên nhau đã xảy ra không ít lần cãi vả, giận hờn thế nhưng rồi đâu lại vào đó, những cô gái bàn năm lại vui vẻ, cười đùa. Lần này thì khác, chúng ta đã cãi nhau một trận rất to. Ở cạnh nhau ba năm đây là lần đầu tiên tôi thấy bạn rơi nước mắt, chứng tỏ bạn đã phải chịu đựng rất nhiều uất ức. Từng câu, từng chữ bạn thốt ra như từng nhát dao cắt vào tim tôi. Tôi lặng người. Hóa ra bấy lâu nay tôi đã vô tình làm tổn thương bạn nhiều đến như thế. Mặc cho tôi cố gắng giải thích, bạn vẫn bỏ ngoài tai tất cả. Đỉnh điểm là khi bạn chặn số điện thoại, facebook, từ chối mọi cuộc hẹn hay những công việc chung. Tôi biết bạn muốn tránh mặt tôi. Và rồi việc chạm mặt nhau hàng ngày trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Ánh mắt bạn trở nên xa lạ. Bạn chẳng còn thiết tha với những trò đùa thường ngày nữa. Cái không khí ấm áp vui vẻ thường ngày nay đã bị cái u ám bao phủ kín mít chẳng sót lại một tia nắng nào cả. Thử nghĩ mà xem, ngồi cách nhau hơn 20cm lại chẳng nói một lời, cả việc vô tình chạm nhau cũng đã khiến bạn khẽ nhíu mày. Những ngày đó tôi gọi chúng là “những ngày vô sắc”. Trong khi tôi cố gắng tìm cách đập vỡ từng viên gạch trên bức tường khoảng cách ngày một dày thì bạn dường như đã quá mệt mỏi và cuối cùng quyết định rời xa tôi. Cả lớp ngạc nhiên, tất cả ánh mắt đổ dồn vào tôi đầy tò mò, tôi chỉ lặng lẽ viết vài dòng: “Thế là, bức tranh thanh xuân rực rỡ kia đã mất đi một mảnh ghép quan trọng.” Bạn rời đi, để lại một khoảng trống mà chẳng ai có thể lấp đầy…

Trong bất kỳ một mối quan hệ nào, ta đều cần có những khoảng lặng, nhưng là “dấu phẩy” không phải “dấu chấm”. Tôi rất muốn nói cho bạn điều này nhưng có lẽ bạn chẳng còn muốn nghe nữa. Bạn sẽ không thể biết được rằng từ một lúc nào đó, bạn đã trở thành một thói quen đặc biệt trong cuộc sống của tôi. Thi thoảng tôi lại vô thức huơ tay sang bên cạnh tìm bóng dáng quen thuộc hay tìm kiếm vài viên kẹo trong ngăn bàn mà ngày trước bạn vẫn thường để đó rồi chợt gượng người, lặng lẽ rút tay về. Thi thoảng tôi lại thấy vài tin hay ho trên facebook hay một bài hát mới ra thú vị, hào hứng định gửi cho bạn, chợt nhận ra chúng ta đã chẳng còn là “bạn”. Từ bộ ba gắn bó nay chỉ còn lại hai người, cảm giác thiêu thiếu khiến không khí những buổi đi chơi chẳng còn vui vẻ nữa.

Cái vòng lặp ấy cứ mãi dằn xé lấy tôi khiến tôi dần kiệt sức. Tôi lạc lõng, chơi vơi giữa mớ bộn bề hỗn độn. Tất cả những hi vọng cuối cùng tôi dành cho ngày sinh nhật của mình, chỉ mong bạn vẫn nhớ tình xưa mà mở lời. Thế nhưng rồi đổi lại những hy vọng của tôi là cả một ngày dài thất vọng. Tôi đã gắng thức đến 12h để đợi, bạn vẫn không chúc một lời. Có lẽ bạn quên rồi hoặc bạn chẳng còn muốn chúc mừng tôi nữa. Dường như, tôi đã nhận ra lỗi lầm quá muộn màng và chẳng còn cơ hội nào cho tôi nữa…

Đến cuối cùng, chính tôi đã tự tay giết chết tình bạn của mình, giết chết thanh xuân rực rỡ của mình. Tôi biết bản thân mình có lỗi, cũng chẳng có tư cách trách móc ai. Và có thể sau này trên con đường của bạn chẳng còn tôi nữa, chỉ mong những gì còn lại trong bạn về thời đã qua chỉ là những kỉ niệm đẹp đẽ. Sau tất cả, tôi vẫn muốn gửi đến bạn lời xin lỗi chân thành nhất. Đồng thời, khắc sâu vào tim mình rằng: “Hãy trân trọng những người đang ở cạnh bạn. Vì chỉ khi mất đi bạn mới biết họ quan trọng đến nhường nào.”

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau