Thoát[X]

Khách sạn đầy tiếng cười và căn nhà nhỏ

( Blog Tâm Sự ) – Anh! Mình đi đâu thế?
– Anh! Cuối tuần mình làm gì nè?
– Anh! Tối nay mình đi dạo nhé…

Ảnh minh họa

Chuyện
Mỗi tối chúng tôi cùng ăn cơm lê la các hàng quán, cùng trò chuyện và kể cho nhau nghe về công việc hôm nay thậm chí nửa đêm cười như điên í… và chúng tôi ước sẽ có một căn nhà nhỏ để cùng nhau nấu ăn, cùng nhau chờ đợi một người về, cùng trò chuyện thâu đêm như thế này .
Cứ thế, mỗi tuần chúng tôi đều gặp nhau từ một thành nhiều lần trong tuần. Chúng tôi cùng nhau du lịch, cùng dự tính cho nhiều dự định sắp tới và tất nhiên sẽ thực hiện được kế hoạch nếu không có sự thay đổi nhỏ!
Đó là!…. * *
Chúng tôi có một căn nhà cho riêng mình, không lớn cũng không nhỏ mà chỉ vừa đủ cho một ước mơ như chúng tôi đã ước.
Tôi là một kẻ thích nắng mưa thất thường. Nhiều lúc anh cũng chẳng chịu nổi, còn mọi người thì cho rằng tôi bị hâm vậy mà thằng ấy chịu được @@ (cũng chẳng đến nổi như mọi người nghĩ đâu)
Mỗi tối tôi nấu cơm và chờ anh cùng về ăn ??
Dĩ nhiên như mong ước
Chúng tôi cười nói vui vẻ, cùng làm việc nhà, cùng giải lao bằng những trò giải trí … với công nghệ điện tử hiện nay thì dễ gì không thu hút được con người hiện đại nhỉ?
Ngôi nhà nhỏ của chúng tôi luôn đầy ắp tiếng cười, niềm hạnh phúc… chúng như một màu hồng vậy #*#
Đến một ngày!
Căn nhà của chúng tôi có sự xuất hiện của kẻ thứ ba vô hình. Kẻ đó luôn làm chúng tôi không vui, luôn cau mày nhăn mặt , thậm chí chẳng thèm nhìn nhau ??
Là ai thế nhỉ????
Không ai khác, là cô nàng/anh chàng “cãi vã”. Chính nó đã khiến mọi thứ đảo ngược trong mọi gia đình! Mỗi lúc những cuộc cãi vã anh càng to tiếng với tôi hơn, điều ấy tôi chưa từng thấy ở anh…
Những bữa cơm không được ngon miệng, không còn tiếng nói như trước nữa . Bù lại là những tiếng im lặng.
– Anh về rồi à? A tắm rửa rồi ăn cơm nhé.
Uhm
– Ăn xong, anh cầm điếu thuốc rít vài cái (thói quen)
Anh cầm điện thoại rồi quay sang hỏi ” nay em mệt không?”
– Em hơi mệt thôi à.
Rồi anh lại cầm điện thoại, cứ thế trôi vào giấc ngủ đến sáng sớm hôm sau và lại chào nhau vài tiếng để kịp đi làm…
*# căn nhà im lặng đến thế ạ #*
Vì chuyện này chúng tôi lại “cãi vã”
Câu nói vô tình của anh làm tôi nhói lại
” Cả ngày nay đi làm về mệt rồi, chơi gì nữa? Nói vài ba câu hết chuyện rồi, còn chuyện gì để nói nữa? “…
Thế đấy! Khi có được rồi chúng ta phải đánh đổi để có được!
Để rồi đặt câu hỏi ” Chúng ta cần gì ở gia đình? “

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau