Thoát[X]

Hy vọng sẽ có một phép màu

Blog tam su ) Tôi đang từ từ cảm nhận nỗi đau mất đi người thân. Biết chắc rằng điều đó sắp đến, nhưng mà đối diện với nỗi đau đó thật không dễ dàng. 

Kết quả chính thức đã có, căn bệnh ung thư – căn bệnh thời đại. Tôi đã từng nghe nhiều về những người bệnh ung thư. Tôi cảm thông, đồng cảm với người bệnh và người thân. Người bệnh bị bào mòn về sức khỏe nhưng đầu óc họ hoàn toàn tỉnh tảo. Tôi sợ đối diện với họ, chỉ biết an ủi động viên tinh thần. Tôi không thể nào chia sẽ được nỗi đau thể xác.

Tự nhiên tôi cảm thấy thật sự cô đơn. Lúc giàu sang, lúc nghèo khổ đều có thể sẽ chia cho nhau nhưng lúc bị giày vò bởi bệnh tật thì không ai chia sẽ được. Tôi từng xem trong bộ phim nào đó, nhân vật chính ước mình là cây. Vì cây khi trồng xuống không phải rời xa đất, không phải rời xa người thân. Con người khi mất đi sẽ về với đất mẹ. Cảm giác muốn tiếp tục sự sống, muốn được ở bên người thân, cảm nhận được tình yêu của tất cả mọi người nhưng buộc phải rời xa họ. Cuộc sống đếm từng ngày, từng giây, từng phút thật đáng sợ. Sự bi oan, sợ hãi về cái chết sẽ bào mòn cơ thể nhanh hơn.

Lúc này tôi cảm thấy mọi việc điều vô nghĩa. Chúng ta kiếm thật nhiều tiền, tranh đấu hơn thua nhau rốt cuộc mình được gì? Điều duy nhất tôi có thể làm là cầu xin trời phật cho người thân tôi được thêm thời gian. Xin thần chết hãy lơ là nhiệm vụ để họ có thể sống thêm 3 – 4 năm. Nhưng tôi lại mâu thuẫn với chính mình, kéo dài thời gian liệu họ có hạnh phúc hay chỉ bị giày vò chịu đựng nỗi đau thể xác.

Người ta nói người trong cuộc thì tối, người ngoài cuộc thì sáng. Trong số các bạn, ai đã từng chứng kiến hoàn cảnh người bị bệnh ung thư mà có thể kéo dài sự sống 3 – 4 năm không? Xin hãy cho tôi biết, cho tôi thêm niềm tin. Tôi thật sự cần niềm tin để tiếp tục bên cạnh họ, tiếp thêm sức mạnh cho họ. Tôi sẽ phải là điểm tựa vững chắc để cùng người thân chiến đấu cho đến giây phút cuối cùng. Hy vọng sẽ có một phép màu.

Bút danh: co xanh

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau