Thoát[X]

Hôn nhân cần lắm sự bao dung

 

  Lan kết hôn năm 22 tuổi. Cái tuổi còn mộng mơ một mối tình đẹp như trong phim Hàn Quốc, cái tuổi còn bao đam mê khám phá những vùng đất mới lạ,cái tuổi với những lí tưởng tương lai thật hoàn hảo. Và cho đến lúc này cô cũng không thể lí giải tại sao lúc ấy lại quyết định kết hôn.Có lẽ lúc ấy cảm thấy chông chênh sau những mối tình, Lan quyết định chọn bến đỗ cho con thuyền của mình.

Hôn nhân cần lắm sự bao dung

Hôn nhân cần lắm sự bao dung

Có lẽ cô sợ mình sẽ lại phải chịu những tổn thương khi yêu mà cô đã phải trải qua,Hai năm với mối tình đầu của thời áo trắng ,một chút ngây ngô,trong sáng, những cảm xúc nhẹ nhàng lướt qua.Và rồi tan vỡ như bong bóng mưa mùa hạ.Cô buồn vì thành ra mình chỉ đơn phương . Rồi người ta đến bên cô ngọt ngào, dịu dàng và ấm áp. Nhưng thời gian trôi qua, xa mặt thành ra cách lòng. Nơi thủ đô xa hoa tráng lệ với  vẻ đẹp kiều diễm và son phấn của những cô gái Hà thành. Anh đổi thay.Nhưng ít ra lần này cô nhận được một câu xin lỗi từ người cô thương. Ai bảo lần yêu thứ hai sẽ không đau như mối tình  đầu. Cô đã đặt rất nhiều hi vọng vào nó.Cô sụp đổ.

Rồi người ấy đến. Chăm sóc cô ân cần, anh biết cách làm cho cô cười, hỏi thăm cô hàng ngày sáng trưa chiều tối, lúc nào cũng nhận được tin nhắn chào ngày mới chúc ngủ ngon của anh.Anh biết lúc nào nên để cô một mình ,lúc nào nên chia sẻ với cô.Nhưng cuối cùng người mặc chiếc váy trắng tinh khôi trong ngày trọng đại của anh không phải cô mà là một  người con gái khác. Xinh đẹp hơn cô,đảm đang nhanh nhẹn và khéo ăn nói. Điều quan trọng là cô ấy hợp tuổi với anh hơn Lan.

Lan từng nghĩ mình sẽ có một mối tình ba năm, năm năm hay thậm chí tới mười năm để rồi kết thúc chuyện tình của mình bằng một đám cưới. Nhưng rồi cuối cùng cô cưới sau sáu tháng gặp anh.Bạn bè cô nói cô quá vội vàng, ngần ấy thời gian làm sao đủ để hiểu một người, người sẽ cùng mình đi hết quãng đường đời còn lại.Cô trở nên  mù quáng và cố chấp vì cô thấy quá mệt mỏi mỏi để chắp vá những mảnh vỡ của trái tim nhỏ bé. Hạnh phúc chưa được bao lâu đã rơi nước mắt.Ngày cưới của mình,cô tưởng chừng như cuộc sống sau này sẽ luôn hạnh phúc,cô vẽ lên bao bức tranh màu hồng cho tương lai của hai đứa khi về chung một mái nhà. Nhưng rồi anh đã bỏ mặt nạ của mình xuống ngay sau khi cô trở thành vợ anh.Ngay ngày hôm sau,anh đi chơi với bạn qua đêm.Nếu anh yêu cô thật lòng thì đã không nhẫn tâm bỏ mặc người phụ nữ của mình cô đơn trong căn phòng lạ lẫm,để cô từng giờ từng phút ngóng chờ anh về, để cô giật mình khi nghe tiếng xe ngoài đường rồi lại vùi đầu trong chăn nức nở khi tiếng xe ấy ngày một xa .

Một tháng  ba  mươi ngày thì chỉ có mười đêm anh ở nhà,còn hai mươi đêm kia anh ở đâu ,với ai.Anh nói anh ở với bạn .Vậy thì anh cưới cô về để làm gì. Làm một người nội trợ nấu cơm giặt quần áo và dọn dẹp cho anh ư.Hay làm một con búp bê vô tri vô giác để lúc cần thì anh nâng niu ôm ấp,khi không thì anh bỏ mặc. Đau đớn tủi hờn cho phận mình, cô khóc. Có lẽ nước mắt mà cô dành dụm hai mốt năm qua là để dùng cho lúc này. Có lúc cô đã từng nghĩ quẩn bởi cô sợ cứ tiếp tục sống như thế không sớm thì muộn cô cũng trở nên điên dại.Nhưng rồi nghĩ đến cha mẹ mình, cô lại không đành lòng đánh mất sự kì vọng cô sẽ sống hạnh phúc .Là cô chọn anh,cô đã chọn anh mặc kệ sự ngăn cản của mọi  người. Cô cũng đã biết anh trải qua bao mối tình và vì sao người ta không chọn anh.Yêu nhau nhưng cả tuần anh mới nhắn cho cô một cái tin,một tháng trời mới đưa cô đi trà sữa một lần. Nhưng cô lạo thấy anh ấy là duyên nợ của đời cô .Cô lại cố cười, rồi bỏ qua tất cả nỗi đau anh đã gây ra cho cô,cô chăm sóc anh ân cần,luôn tỏ ra ngọt ngào ,cô chăm chút bản thân đẹp hơn,nhưng cũng không thay đổi được anh.Định luật vốn vậy, ta không thể thay đổi được ai đó nếu như người đó không cố gắng vì ta mà thay đổi.

Và rồi cô có thai,nó mang đến cho cô niềm hi vọng mới vào hạnh phúc. Và lúc này chồng chị cũng bắt đầu thay đổi.Chị tưởng rằng anh sẽ không bao giờ đi chơi qua đêm nữa nhưng không, chỉ là không còn thường xuyên như trước nữa. Tháng anh đi ba  bốn bận.Những đêm như vậy cô lại leo lên sân thượng dầm sương. Trời đêm sương xuống ướt lạnh áo cô,nhưng vẫn không bằng băng giá nơi cõi lòng, lúc này cô chỉ xót xa cho đứa con trong bụng của mình .Cha nó đã không quan tâm từ khi còn trong bụng mẹ,liệu sau này có khác không?

Đắng cay là vậy, nhưng nhìn lại có những phút giây hạnh phúc ngắn ngủi lại làm cô quên đi tất cả những khổ đau.Có câu nói tận cùng của nỗi đau là nước mắt nhưng tận cùng của hạnh phúc cũng là nước mắt. Cuộc sống là vậy, bạn không thể hạnh phúc mãi mãi được, chỉ khi nào trải qua đau khổ, lúc ấy bạn mới nhận ra chỉ cần những hành động nhỏ nhặt hay những câu nói vu vơ cũng đủ khiến bạn thấy hạnh phúc. Hôm qua vẫn sống trong nước mắt hôm nay cô ấy đã lại cười. Hôm qua hai vợ chồng vẫn còn giận nhau,nhưng chỉ cần đi làm về, anh nhìn chị âu yếm, có chút hơi men,anh quay ra chọc ghẹo rồi nở nụ cười huyễn hoặc. Anh lại ôm chị vào lòng, hôn nhẹ lên đôi môi của chị ,thủ thỉ chuyện ngày xưa  là bao giận hờn tan biến, và rồi nụ cười hạnh phúc cứ theo chị mãi ngày hôm sau.Hay đơn giản anh về hỏi cái áo chị mới mua,hay vết xước ở tay chị thế nào, chỉ cần anh nói “vợ anh dạo này gầy rồi đấy “,hay những câu dặn dò đơn giản thôi mà chị có cảm giác anh yêu chị nhiều lắm. Bởi có yêu thì anh mới để ý thấy những thay đổi nhỏ nhặt ấy của chị.Lúc có bầu làm nũng đòi anh mua này nọ,anh cũng cố gắng về sớm với vợ hơn trước.

Thực ra chị cũng biết, anh có những áp lực của riêng anh.Áp lực công việc, cơm áo gạo tiền,áp lực của cái trụ cột trong nhà,áp lực của một người chồng, một người anh trai,một người đàn ông.Anh cũng cần có những khoảng không gian riêng cho mình. Anh cũng cần phải có bạn bè,có sở thích không thể bỏ. Và chị nhận ra chị cần bao dung một chút, nhìn lại một chút, sẽ thấy anh vẫn luôn yêu chị.Chỉ là anh giữ cái tôi của một người  đàn ông nên không thể hiện ra bằng lời nói mà thôi.

Cuộc sống hôn nhân là vậy,đau khổ luôn song hành cùng hạnh phúc. Trên đời này không có gì tồn tại mãi mãi. Vậy nên không ai luôn được sống trong hạnh phúc.Chỉ khi nào phải trải qua nỗi buồn, sự thất vọng,mất niềm tin vào tình yêu thì bạn mới nhận ra hạnh phúc rất giản đơn, mong manh và nhanh tan vỡ. Hạnh phúc ngay trước mắt nhưng lại không thể chạm tay vào nó ,cũng không thể cất giữ nó vào bất cứ thứ gì. Chị không bao giờ hối hận về những quyết định của mình,dù có chọn sai chị vẫn sẽ đối mặt và chiến đấu đến cùng. Và chị cũng nhận ra cần nhìn cuộc sống mình từ nhiều góc cạnh,nếu không dù hạnh phúc ngay trước mắt mình cũng sẽ không nhận ra.

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau