Thoát[X]

HOA HỒNG THÁNG SÁU

“Khi là người trưởng thành, bạn sẽ không có “bạn cùng lớp”. Lừa người, người lừa… mắc rất nhiều sai lầm…”

Ảnh minh họa

Tôi vào lớp học anh văn trễ mất mấy buổi. Sau khi chấm bài test kiểm tra kiến thức, cô giáo nói rằng một số bạn học anh văn sao kiến thức còn sơ sài quá. Có bạn nào cần phụ đạo, cô sẽ nhờ các bạn khác trong lớp kèm giúp cho. Vốn dĩ học rất dở anh văn nên tôi giơ tay liền:

Thưa cô, em cần phụ đạo ạ.

Cô lướt nhìn qua tôi rồi nói:

– Ừ, được. Vậy thì… Hồng Ngọc sẽ kèm giúp bạn anh văn nha em.

Không có tiếng trả lời. Tôi lại cắm cúi nhìn lên bảng chép bài. Trời ạ!.Từ khi bước chân vào giảng đường đại học này, điều khổ cực nhất với tôi là học môn anh văn. Ngày trước ở cấp 2 tôi có được học tí anh văn nào đâu, bởi vì khóa của tôi là khóa cuối cùng của cấp 2 không được học. Lên cấp 3, cả lũ chung trường cấp 2 ngày xưa của tôi ngơ ngơ như bò đội nón. Giáo viên hỏi han và biết được lý do, chắc cô thấy thương hại nên cũng nhắm mắt cho qua. Giá như tôi sinh sau đẻ muộn một năm thôi thì chắc giờ tôi cũng không phải khổ thế này. Vừa học căn bản ở ngoài, vừa học ở trường, nhiều lúc tôi thấy mình hơi đuối.

Cuối giờ học, một cậu con trai đứng trước mặt tôi:

– Bạn là Mai phải không?

– Ừ, có chuyện gì không bạn?

– Mình là Hồng Ngọc.

Tôi hơi ngạc nhiên, tưởng rằng cái tên Hồng Ngọc kia sẽ gắn liền với một đứa con gái nào đó, chứ không phải là tên cửa một đứa con trai đang đứng trước mặt tôi thế này. “Ôi trời, hắn sẽ giúp mình học anh văn sao? Có được không? Nhìn hắn… mái đầu thì vuốt keo bóng lộn, tóc tai thì chỉa chỉa như trái chôm chôm, ăn mặc thì bụi bụi…”

– Ưm, cô nói mình và bạn sẽ cùng nhau học anh văn, OK?

Hắn lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi làm tôi hơi lúng túng.

– Ơ, nhưng mà mình nói trước với bạn là mình… vừa học dốt… lại vừa cứng đầu nữa đấy!

Ngọc nhìn tôi một lượt rồi khẽ nhếch miệng cười:

– Chưa thử thì làm sao mình biết được.

Chúng tôi đến thư viện của trường vào sáng thứ bảy và các buổi chiều rảnh trong tuần. Thực ra tới thư viện học bài tôi cũng không thấy hiệu quả lắm. Một không gian so với tôi là chật hẹp. Một phòng ở giữa xung quanh nhìn đâu cũng chỉ toàn thấy sách là sách cũng cảm thấy áp lực quá rồi. Ở thư viện lại yêu cầu phải im lặng nữa chứ. Mà tôi khi học bài thì lại muốn đọc to lên, làm ồn ào một chút. Có khi tôi tự thưởng cho mình một tràng cười, một câu nói tự khích lệ bản thân hoặc một đoạn điệp khúc trong bài hát nào đó mỗi khi tôi cảm thấy hứng thú say mê học, hoặc là lúc tôi khám phá ra điều gì mới. Còn ở thư viện này sao tôi cảm thấy gò bó quá. Ở nhà, mỗi lần học bài là tôi lại mở đĩa nghe nhạc hoặc vặn radio lớn. Có khi không muốn làm phiền đến ai, tôi cắm headphone vào tai. Có khi vừa học tôi lại vừa nhai nhóp nhép.

Tôi đưa mắt lơ đãng nhìn ra cửa sổ, phím đám cây cối um tùm dưới kia là công viên. Một ý nghĩ thoáng qua đầu tôi: “ Tại sao mình lại không ra công viên học bài nhỉ? Ở đó không khí trong lành, quang cảnh đẹp, biết đâu tôi lại cảm thấy hứng thú học hơn?”

Quả thực ở công viên tôi cảm thấy khoan khoái dễ chịu và học bài nhanh hẳn. Lúc ngồi mãi ở ghế đá khiến tôi đau lưng, tôi lại nghĩ ra cách vừa đi bộ lòng vòng quanh công viên vừa học bài, đó cũng là cách tập thể dục tốt cho sức khỏe.

Buổi sáng hôm ấy Ngọc mới đi theo tôi được một vòng đã kêu đau chân. Tôi mặc kệ anh chàng “công tử bột” ngồi bên ghế đá nhăn nhó than mỏi chân, tôi ôm tập sách vừa học vừa đi thêm vòng nữa. Những ngày tiếp theo, Ngọc cũng chịu khó đi cùng với tôi thêm được một vòng. Ngọc bảo sợ tôi đi một mình, không chịu học vì mải ngắm cảnh linh tinh thì công của cậu ấy thành công cốc. Tôi cười:

– Cũng phải thôi, đôi khi không có Ngọc, một mình, Mai cũng hay nản lắm.

Những lúc học bài xong, chúng tôi lại cùng tám với nhau về chuyện học hành, về cuộc sống, về những chuyện xảy ra ở xung quanh. Có vẻ tất cả mọi người trong công viên này chỉ có một mình tôi và Ngọc là đến đây để học. Quanh đó là những đôi trai gái ngồi khuất sau những đám cây hay những băng ghế đá, họ đang vô tư như ở trong nhà riêng của họ. Ngọc nhún vai:

– Bình thường thôi.

Bình thường thôi à? Sao về chuyện này tôi và Ngọc lại khác nhau thế nhỉ. Làm sao lại có thể bình thường được cơ chứ? Công viên là nơi công cộng nhưng đâu phải là ai thích làm gì là làm được đâu. Tôi thấy vậy mà nổi hết cả da gà. Họ không tôn trọng những người xung quanh, không tôn trọng nhau và không tôn trọng chính bản thân họ nữa.

Sau một hồi “thuyết trình” của tôi. Ngọc nhìn tôi, cười cười rồi bảo:

– Ai bảo có người cứ thích nhìn nghó linh tinh làm chi cơ chứ?

Tôi quay qua nhìn Ngọc với ánh mắt hình viên đạn và cái nguýt dài cả cây số:

– Ai thèm thích cơ chứ?

Thấy tôi im lặng và không khí có vẻ căng căng. Ngọc không dám cười nữa mà xuống giọng.

– Cho mình xin lỗi… Mình chỉ muốn đùa tí thôi.

Ngọc bảo rằng nếu muốn, tôi có thể đến nhà Ngọc học bài cho yên tĩnh. Tôi lắc đầu từ chối.

– Tại sao?

– Cậu chưa nghe người ta nói: Nếu chỉ có một người đàn ông và một người đàn bà ở cạnh nhau thì giữa họ luôn xuất hiện một con quỷ dữ à?

Có lẽ Ngọc hơi bất ngờ về câu nói đùa táo bạo của tôi nên hắn cười tinh nghịch.

– Thế Mai thử đoán xem giữa chúng ta bây giờ có con quỷ nào không?

Tôi đập cuốn sách lên vai hắn đánh bốp một cái.

– Đồ điên. Mình chỉ nói cho vui vậy thôi. Nghĩ gì không biết.

Đột nhiên, Ngọc chuyển đề tài.

– Quê Mai ở tận đâu?

– Xa lắm. Có nói chưa chắc cậu đã biết được đâu.

– Chắc là nó đẹp lắm nhỉ?

Thôi rồi, Ngọc đã đánh trúng đòn tâm lý của tôi, như người ta “gãi đúng chỗ ngứa”. Tôi huyên thuyên kể về quê hương miền Bắc xa xôi của tôi với những ngọn núi, những dòng sông, những con đường, những cánh đồng xanh trải dài bát ngát. Tôi kể cho Ngọc nghe về thời thơ ấu của tôi, để bây giờ tất cả chỉ còn là kỷ niệm.

– Tại sao Mai lại vào tận đây học đại học làm chi cho xa dữ vậy? Ngọc thắc mắc.

Tôi cười:

– Chuyện của Mai cũng chẳng có gì. Mai vào tận đây học là để tránh phải lấy chồng thôi.

Hơi ngạc nhiên, cậu ấy nhìn tôi:

– Sao vậy?

– À, vì từ trước tới giờ ở ngoài quê, có một gia đình vẫn thường hay giúp đỡ gia đình nhà Mai nhiều lắm. Chắc họ tính nhắm Mai cho con trai họ… Nếu mà Mai mà không đi học hoặc học ở gần nhà, thế nào Mai cũng phải lấy anh ta mất. Biết vậy nên Mai phóng thẳng vào đây đấy. Thế còn Ngọc. Tôi quay qua anh chàng. – Ngọc đã có người yêu chưa?

Hỏi vậy thôi chứ tôi thừa biết. Lúc mới vào học anh văn buổi đầu tiên, tôi đã thấy một cô bé mắt to, có mái tóc demi tới ngồi cùng Ngọc. Lúc ra về, cô bé ấy còn khoác tay Hồng Ngọc nữa. Lúc họ bước xuống cầu thang, từ phía sau, tôi nhìn thấy một vết xăm với hình thù kỳ dị phía sau gáy cô bé ấy. Tôi buột miệng:

– Cô bé Demi…

– Mai nói gì cơ? Ngọc ngạc nhiên hỏi.

– Ờ, thì người yêu của Ngọc có phải là cô bé có mái tóc demi ấy?

– Không đâu, Mai hiểu lầm rồi.

Tôi không cho Ngọc số điện thoại ở nhà trọ được, vì tôi không muốn bị làm phiền và kỳ thực thì chủ nhà cũng hơi khó tính. Tôi bảo Ngọc nếu muốn nhắn gì thì cứ tìm tôi ở trường là được. Ngọc vặn lại:

– Nếu lúc đó Mai không có ở trường thì sao?

Tôi đành phải cho Ngọc địa chỉ nơi tôi ở.

– Có chuyện gì thì cứ tới kiếm mình ở địa chỉ này nha. Nếu lỡ không có mình thì cậu cứ nhắn lại giúp nhé. Tôi nháy mắt tinh nghịch với hắn.

Tôi cho địa chỉ cho có vậy thôi chứ tôi nghĩ chắc cậu ấy cũng không đến nỗi rảnh rỗi để mà tới nhắn nhủ  tôi điều gì đó. Nhưng có lẽ cậu ta rảnh rang hơn tôi tưởng, hoặc chỉ là tôi nghĩ thế. Khi lâu lâu Ngọc lại chạy tới tìm tôi để rủ tôi đi học, hoặc nói rằng chiều nay cậu ấy rảnh, tôi có học bài được không. Biết tôi ngủ hay ôm gối, Ngọc mua tặng tôi con gấu bông to đùng nhân… “ngày của Mẹ”. Tôi bật cười ha hả:

– Ngọc khùng hả, đã tặng mẹ mình chưa mà đi tặng nó cho tôi?

Cậu ấy gãi đầu gãi tai nói rằng cậu ấy mua hai con gấu, một cho tôi, một cho mẹ. Ngọc còn mua tặng tôi chiếc điện thoại mới bảo để tiện liên lạc trao đổi bài. Tôi nhất định không chịu lấy. Thú thực là tôi không  thích dùng điện thoại, hoặc là cảm thấy cũng không cần thiết. Nhưng thấy Ngọc cứ năn nỉ mãi, lại nghĩ mỗi lần cậu ấy phải mất công chạy đến nhà tôi chỉ để nói rằng: “Chiều nay Ngọc rảnh, Mai có học bài được không?”… Thế thì tội cho cậu ấy quá. Sau một thoáng tư lự, tôi nói với cậu ấy:

– OK… Ngày mai mình sẽ cho cậu số điện thoại liên lạc của mình. Còn cái này… Xin gửi lại cậu. – tôi đẩy chiếc điện thoại về phía Ngọc.

Ngoài giờ học, Ngọc hay gọi điện thoại cho tôi rồi rủ tôi đi chơi đây đó, hoặc chỉ là đi uống café. Hay đôi khi, Ngọc gọi điện thoại cho tôi cũng chỉ để hỏi tôi đã ăn cơm chưa? Đi ngủ chưa? Đang làm gì? Hay có lúc giữa đêm khuya, Ngọc gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi hãy kể chuyện, đọc thơ hay nói về một cái gì đó cho Ngọc nghe để cậu ấy có thể ngủ được. Tôi cười.

– Trời đất ơi! Cậu có thấy là mình đang nhõng nhẽo quá không vậy?

– Không! Chỉ là… Ngọc thấy… nhớ giọng nói Bắc Kỳ của Mai… nên không sao ngủ được.

Tự dưng tôi cảm thấy dường như Ngọc có ý gì đó với tôi. Hay là cậu ấy đang nói đùa với tôi? Nhưng cảm giác của tôi thì có có lẽ giữa chúng tôi bây giờ đơn giản không chỉ là tình bạn nữa.

Mỗi lần nghĩ đến Hồng Ngọc, trong đầu tôi lại thoáng hiện ra đôi mắt to thoáng buồn của cô bé demi ấy. Sao tự dưng tôi lại thấy tò mò về cô bé Demi này quá thế. Tôi tự hỏi, liệu Demi có biết chuyện của tôi và Ngọc hay không? Tại sao Ngọc lại phủ nhận khi tôi nói Demi là người yêu của Ngọc?

Một buổi chiều tan học. Tôi vừa dắt chiếc xe ra tới cổng trường, thì đột nhiên có bốn đứa con gái ở đâu xuất hiện trước mặt tôi. Chúng nắm đầu xe tôi với lời cảnh báo:

– Nghe cho rõ đây: Hãy tránh xa Hồng Ngọc ra. Nếu không thì đừng có trách tụi này không báo trước!

Chẳng hiểu chuyện gì xảy ra nhưng nhìn mấy đứa con gái đang đứng trước mặt tôi: ăn mặc bặm trợn, đầu tóc thì xanh đỏ ngắn dài, lại có mấy hình xăm trên ngực và trên vai… Tôi thấy hơi run sợ khi tưởng tượng ra những đám gái giang hồ hay những băng đảng hay xử nhau như trong báo chí. Mà bọn chúng là ai? Hồng Ngọc và tôi có liên quan gì đến chúng cơ chứ?

– Đã nghe rõ chưa hả? Hãy tránh xa Hồng Ngọc ra, nếu không thì đừng có trách!

Nói rồi chúng quay lưng bỏ đi. Đập vào mắt tôi là những hình xăm kỳ dị phía sau gáy chúng.

Tôi học anh văn tiến bộ rất nhiều. Ngọc đã giúp tôi có được vốn tiếng anh căn bản. Tôi vẫn nhớ buổi học tiếng anh cuối cùng. Tôi thật sự bối rối khi Hồng Ngọc, học trò cưng của cô anh văn đứng lên trước lớp hát bài “Cry on my shoulder” , nói là muốn tặng cho một người mà anh mắt cậu ấy cứ hướng về tôi nơi cuối lớp.

Tôi bảo Ngọc đừng gọi điện thoại cho tôi, cũng đừng đến tìm tôi nữa. Đứng dưới cơn mưa lao xao đầu hạ, Ngọc nắm tay tôi đặt lên ngực mình.

– Chỉ có ở bên Mai, Ngọc mới có cảm giác bình yên… Hãy cho Ngọc ở bên Mai, Mai nhé?

Tôi chợt nghĩ về cô bé Demi với ánh mắt thoáng buồn ấy. Ngọc nói như đọc được suy nghĩ của tôi:

– Chẳng có cô bé tóc demi nào hết cả. Trong trái tim Ngọc chỉ có một mình Mai thôi.

Trước mặt tôi bây giờ chỉ có một mình cô bé Demi ấy. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy mình hơi hoang tưởng khi tưởng tượng ra rằng, có thể Demi gọi tôi ra đây để cho đám bạn giang hồ kia xử đẹp.

– Em yêu Ngọc, chị à.

– Nhưng Ngọc bảo Ngọc không hề yêu em.

Cô bé Demi mở to mắt trân trối nhìn tôi. Khuân mặt ấy chợt tái nhợt đi, đôi mắt long lanh ướt ướt. Tôi chẳng biết tại sao mình lại thốt lên một lời như thế. Muốn cảnh báo Demi? Muốn níu kéo Hồng Ngọc? Hay muốn tự bao biện cho mình?

Demi quay đi, lấy tay ấn lên má trực ngăn những dòng nước mắt. Tôi lúng túng.

– … Tôi xin lỗi… Tôi không có ý đó…

Bất giác Demi ngước lên, đôi mắt ấy nhìn thẳng vào mắt tôi một lần nữa.

– Chị nói đúng. Có thể là như vậy…Nhưng em yêu Hồng Ngọc chị à… Em yêu Hồng Ngọc, chị có hiểu không?

Chúng tôi đang ngồi bên chiếc bàn trong quán cafe. Bỗng dưng cô ấy nhoài người ra phía trước, hai tay cô ấy nắm chặt lấy bàn tay run run của tôi.

– Chị hãy dời xa anh Ngọc đi. Càng xa càng tốt. Em cầu xin chị đấy… Để Ngọc có thể trở về với em, như lúc chưa có chị. Cuộc đời này em chỉ cần có Ngọc thôi. Em sống trên đời này là vì Ngọc.

Nghe những lời ấy mà tim tôi đau thắt lại. Lòng thương cảm của tôi đối với cô ấy lại trào lên. Nhìn con người như thế nếu Ngọc không nói cho tôi biết thì tôi cũng chẳng bao giờ hình dung ra được những bất hạnh mà Demi đã phải trải qua. Gia đình khá giả nhưng ba mẹ ly hôn và dường như không một ai quan tâm đến sự sống còn của cô ấy. Demi đã từng bỏ nhà đi bụi, đã từng sử dụng ma túy, thuốc lắc và có thể còn nhiều những điều bất hạnh khác nữa… Hồng Ngọc đã từng là điểm tựa của cô… Tôi và Demi cùng tuổi với nhau, nhưng chợt thấy tuổi mười tám của tôi và Demi sao khác nhau đến thế. Chỉ có điều là chúng tôi đã vô tình gặp nhau trên con đường ấy…

Tôi quyết định sẽ tránh mặt Hồng Ngọc. Cuộc đời Demi đã khổ cực lắm rồi, vậy sao tôi có thể nhẫn tâm cướp đoạt Hồng Ngọc từ tay cô bé. Chẳng lẽ tôi lại là con người tồi tệ đến vậy sao?

Demi ơi! Tôi sẽ trả lại Hồng Ngọc về với Demi, dù cho Ngọc có yêu tôi thật lòng đi chăng nữa. Tôi cũng không phủ nhận là tôi không có tình cảm với Ngọc. Sự quan tâm của cậu ấy đối với tôi, sự tinh nghịch, những câu nói bông đùa của Ngọc làm cho tôi vui. Nhớ những lúc cậu ấy ngồi bên tôi thật lâu chỉ để nghe tôi hào hứng kể một câu chuyện mà tôi cảm thấy vui, hay tôi cũng sẵn sàng trút lên Ngọc những lời trách móc thay cho ai đó khi tôi tức giận. Có Ngọc, tôi đã bỏ thói quen đóng cửa phòng lại, một mình, khóc thật to khi có chuyện buồn… Nhưng hôm nay tôi phải trở về với thói quen ngày xưa, đóng cửa phòng lại, một mình, khóc  thật to và tự bảo với lòng mình rằng: Hãy quên Ngọc đi, đừng nhớ về cậu ấy nữa.

Ngày sinh nhật của Hồng Ngọc, cậu ấy hẹn tôi đến quán cafe quen thuộc. Tôi nói với Ngọc là tôi bận nên không thể đến được. Ngọc nói nhất định cậu ấy sẽ chờ tôi. Chẳng biết làm thế nào, tôi đã gọi điện thoại cho cô bé Demi ấy. Hy vọng là hai người họ sẽ trở về như lúc xưa, như lúc chưa từng có tôi. Dù cho tôi có đau khổ và tiếc nuối thế nào đi chăng nữa.

Nhưng có lẽ cả tôi, Ngọc và cô bé Demi ấy đã không thể ngờ được rằng, ngày sinh nhật của Hồng Ngọc hôm ấy lại chính là ngày Demi không còn tồn tại trên cõi đời này nữa.

Tôi đặt trên mộ Demi những bông hoa hồng trắng. Than ôi. Ý tốt của tôi lại chính là nguyên nhân giết chết con người ấy. Tôi chẳng biết Hồng Ngọc và Demi đã nói với nhau những gì, mà thật sự thì tôi cũng không hề muốn biết… Chỉ biết rằng, khi Demi bước nhanh ra khỏi quán cafe, cô bé băng ngang qua bên kia đường và bất ngờ bị tai nạn.

Chao ôi… Tình cảm của chúng tôi phải trả giá bằng một mạng người ư? Không! Chính tôi mới là người có lỗi. Nếu ngày hôm đó tôi không gọi điện cho cô bé ấy, nếu tôi dời xa Hồng Ngọc sớm hơn thì liệu Demi có phải chết không? Tôi phải làm như thế nào khi thấy Hồng Ngọc cứ mãi thẫn thờ, cái chết của Demi thật sự là cú sốc lớn đối với Ngọc.

Tôi nằm đếm thời gian trôi và khóc…

Tự hỏi giờ này Ngọc đã ngủ chưa?

Ngọc đang nghĩ gì?

Bất chợt, điện thoại của tôi reo lên, đầu bên kia là giọng nói của nhân viên tổng đài 1088…

Giai điệu của bài hát làm tôi lặng đi.

Chợt nhớ đến cảm giác của buổi học cuối cùng…

“But if you wanna cry, cry on my shoulder.

If you need some one who cares for you.

If you’re feeling sad your heart gets colder.

Yes I show you what real love can do…”

Tôi bước ra lan can, ánh trăng khuya sáng vằng vặc lan tỏa trong một không gian yên tĩnh. Màu của ánh trăng bất giác làm tôi nhớ đến Demi. Tôi chẳng biết tên thật của cô ấy là gì, từ trước tới giờ tôi chỉ lấy mái tóc thay cho tên gọi. Không hiểu tại sao Demi lại thích hoa hồng trắng, còn tôi thì lại thích hoa hồng đỏ. Trắng trong, tinh khiết, nhưng sao ảm đạm, buồn… tôi rùng mình, cố xua đi những ý nghĩ về Demi vẫn lảng vảng trong đầu óc.

Tôi quay trở vào, ánh trăng như đi theo tôi ùa cả vào căn phòng bé nhỏ. Nơi bàn học của tôi, mấy bông hồng đỏ đã cài bên cửa sổ.

…..

Tuổi trẻ như một cơn mưa rào…

Mười năm trôi qua rồi…

Tôi đã cảm thấy thật hạnh phúc khi tắm mình trong cơn mưa ấy…

Dù cho, cơn mưa ấy có mang đến cho tôi những điều buồn bã…

Còn bạn?

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau