Thoát[X]

Hãy để thời gian làm nhòa đi vết xước

   

  “Hoàng hôn dần buông xuống, những cánh buồm cũng đến lúc vươn cánh ra ngoài khơi xa.Cảnh biển chiều như nhuộm màu tâm trạng, nước biển trong xanh pha chút màu vàng của nắng nhạt, những con sóng ào ạt xô bờ như muốn cất tiếng hát gọi gió ra khơi đưa cánh buồm vượt trùng dương đi tìm điều kì lạ.Thời gian cùng gió nhẹ nhàng thoáng qua, đưa ước mơ cùng hoài bão của chúng ta bay xa, sóng dạt vào rồi lại ào ra, nhưng tuổi thanh xuân của chúng ta một khi đã qua rồi, dù đó là buồn hay vui thì nó cũng sẽ không bao giờ trở lại nữa, nó mãi mãi chỉ tồn tại trong dĩ vãng mà thôi !!…’’

Hãy để thời gian làm nhòa đi vết xước

Hãy để thời gian làm nhòa đi vết xước

 

Bạn đã bao giờ một mình dạo trên biển khi chiều tà đang dần buông xuống chưa ? Một mình nhìn nhận sự vĩ đại của thiên nhiên, sự mênh mông của biển cả,để rồi tâm trạng mình như được gió xoa diệu, gió cuốn theo nỗi buồn bay xa, sóng đem bình yên vào trái tim bạn. Người ta hay nói rằng:’ Những con người hay cảm nhận sự êm đềm của thiên nhiên toàn là những người mang trong mình đầy nỗi niềm không thể buông bỏ’ .Đúng vậy, điều đó không sai chút nào, tôi tuy vui vẻ bên ngoài  nhưng sống nội tâm lắm ! Tôi là một cô gái cung thiên bình, một cô gái không bao giờ bộc lộ cảm xúc của bản thân ra ngoài. Luôn cười nhưng lại khóc nhiều hơn. Thật ra, không phải từ khi chào đời tôi đã có tính cách như vậy. Bạn bè, người thân luôn bảo tôi là một con bé nói nhiều đến phát sợ, hay đùa giỡn và sống rất vui vẻ đấy, tôi cứ sống hạnh phúc như thế. Cuộc sống của tôi ấm áp và tràn ngập tiếng cười cho đến một ngày mẹ tôi mãi mãi rời xa tôi, rời xa thế giới này để đi tìm hạnh phúc riêng cho mình.

Năm tôi 15 tuổi, cái tuổi đẹp nhất trong đời thì tôi lại phải trải qua những nỗi đau lớn nhất của cuộc sống, nỗi đau mất người thân. Đầu tiên là tai nạn của mẹ tôi- bạn biết không ngay lúc đó cả tôi và mẹ đều trên một chiếc xe, đều bị tai nạn mà sao mẹ tôi lại phải mất, còn tôi thì vẫn sống như thế này chứ ! Tôi luôn muốn hoán đổi vị trí với mẹ để tôi phải là người ra đi mới phải. Thời gian đó tôi đã khóc rất nhiều, rất nhiều, tim tôi như muốn vỡ vụn, rồi luôn trách bản thân rằng nếu hôm đó không đòi mẹ chở đi chơi sinh nhật thì bây giờ không sao rồi.Một thời gian dài ở trong bệnh viện vì mắc bệnh trầm cảm do cơn sốc vụ tai nạn. Căn bệnh chưa khỏi thì lại nghe tin bà tôi qua đời ! Cứ thế , cứ thế dần dần rồi ai cũng rời bỏ tôi mà đi, tôi còn nghĩ rằng không biết khi nào người nào sẽ đi nữa đây. Tôi buồn nhưng chẳng còn nước mắt để khóc nữa, chẳng còn một chút cảm xúc đau đớn nào cả, phải chăng nỗi đau quá lớn đã mang theo linh hồn của tôi đi luôn rồi, thật sự mà nói thì tôi chỉ đang tồn tại chứ không phải đang sống nữa.

Năm tháng trôi qua, tôi chưa bao giờ tiếp xúc với ngừoi lạ, không kết bạn, không cười, không nói,bố tôi thì sống ở bên nước ngoài nên tôi cũng chẳng còn ai chia sẻ.Tôi không cho bất kì ai bước vào trái tim tôi lần nữa, tôi sợ lắm sợ họ bước vào rồi lại bước ra như những gì trong quá khứ mà tôi từng có. Ba năm rồi, nhưng tôi không thể quên được những cảnh tượng của ngày xưa.Tôi nhói lắm, mỗi khi cơn mưa đầu mùa bớt chợt chạy đến, hay cái rét của mùa đông rủ nhau kéo về là lòng tôi lại đau như xé ra vậy. Gia đình ấm áp của ngày xưa nay còn đâu, cái không khí hạnh phúc của một ngôi nhà cũng không tồn tại nữa.Nghĩ rồi tôi lại bật cười, rồi lại nghĩ:’’Sao mình giỏi vậy nhỉ ? Cuộc sống tẻ nhạt như vậy mà mình vẫn không chết sao? ‘’, nói chuyện một mình với cái không khí lạnh lẽo đó, có khóc cũng không thể diễn tả được nó đau đến chừng nào.

Cho đến một ngày, tôi gặp một người chàng trai thiên bình, anh ta và tôi gặp nhau tại bờ biển mà tôi vẫn thường hay đứng. Chàng trai đó nói với tôi rằng :’ Đừng nên giam mình vào quá khứ mà quên rằng tương lai phía trước đang chào đón bạn- hôm nay tôi thấy bạn khóc tôi biết bạn đang rất buồn, nhưng hôm nay khóc thì ngày mai bạn nhất định phải cười, hạnh phúc không chọn bạn nhưng bạn nhất định phải chọn lấy nó’ nói rồi chàng trai đó lướt qua tôi và đi về phía trước. Đứng trước không khí yên bình của biển cả nước mắt tôi cứ rơi mãi không ngừng,-và có lẽ tôi đang khóc vì lời nói của cậu ấy.

Cho đến sáng hôm sau, khi tôi gặp lại cậu ấy ở trường tôi mới hỏi:’ Cậu học lớp mấy vậy ?’ -cậu ta cười không nói gì cả, rồi đi theo tôivào lớp, tôi mới quay lại hỏi tiếp:’ Đừng nói chúng ta học chung lớp nhé ?’

-Câu ta vừa cười vừa trả lời :’ Đừng nói bây giờ bạn mới biết mình học chung lớp chứ?’

– Tôi giật mình ‘ừ ! thì mình mới biết lúc cậu nói nè ‘

-Cậu ấy cũng sảng, trợn mắt nhìn tôi :‘ Mình chưa thấy đứa con gái nào lạnh lùng một cách đáng sợ như cậu đấy, học chung với nhau gần 3 năm trời mà bạn bè trong lớp cũng không biết ? câu khó hiểu dễ sợ @@

Nói xong tôi vào chỗ ngồi,  cậu ta ngồi bàn dưới tôi nữa mới chết chứ ? Ôi ! Chuyện gì vậy trời ! Học kì cuối của lớp 12 tôi mới trở nên vui vẻ hơn khi biết được cậu ta tuy rằng đã học chung lớp từ lâu. Suốt khoảng thời gian đó, câu ta luôn tìm những điều tuyệt vời nhất để làm tan nỗi buồn trong tôi, cậu ấy luôn tìm mọi cách để lấp đầy khoảng trống của sự cô đơn mà tôi đã trải qua trong kí ức. Tôi còn nhớ ngày sinh nhật năm tôi 19 tuổi, cũng là ngày giỗ của mẹ tôi,- tôi rủ cậu ấy ra biển cùng. Mọi khi tôi chỉ đi một mình nhưng chẳng biết vì sau lần đó tôi không muốn một mình nữa. Chúng tôi cùng nhau đi dọc theo bãi cát ven biển và trò chuyện:

-‘Nè ! Cậu có biết cậu may mắn lắm mới được tôi rủ đi cùng không hả ? Hãy trân trọng điều này đi đó ‘

-Trời ơi ! Tại vì tôi đẹp trai nên cậu mới rủ chứ gì ( Vẫn là câu nói đùa cậu ấy hay nói với tôi )

-Tôi nói thiệt này ! Nếu mà rủ mấy đứa đẹp trai đi cùng thì cậu không có cửa đâu nhé * hứ*

-ý bạn nói tôi xấu chứ gì ? tôi mà xấu thì trên đời nãy chẳng có đứa nào đẹp đâu nhé * cậu ta vừa nói vừa tức giận quay sang bên phía tôi *

– Không giỡn với cậu nữa ? đã được 3 năm mẹ tôi ra đi, và cũng đã được 3 năm sinh nhật tôi không có mẹ rồi ( tôi nói trong nước mắt, mọi khi tôi không bao giờ khóc trước mặt người khác nhưng không biết sao bây giờ không thể kiềm được nước mắt thế này chứ )

Bổng nhiên cậu ta ôm lấy tôi và nói :’Cậu thấy con tàu ngoài xa kia chứ?’

-Ừ ! Thì sao ?  Mà cậu buông tớ ra đi ?

-Cậu đứng yên chút đi ,tớ đang lạnh muốn ôm cậu thì biết làm sao giờ? Cậu thấy con tàu đó rồi mà vẫn khóc sao, con tàu đó cũng như cậu vậy nó cũng đang đau đớn khi cố gắng vượt qua sóng gió để đi tìm hạnh phúc của nó, nhưng nó rất kiên trì mạnh mẻ không chút bất lực nào, cậu nhìn nó mà học hỏi nhé ?

-Nề ! Tớ không có tâm trạng để đùa với cậu đâu đấy, tớ cũng muốn cố gắng để vượt qua nỗi đau của mình nhưng tớ không làm được ? Tớ không thể làm được? * nước mắt tôi càng lúc càng rơi nhiều hơn*

-Tại cái tính lạnh lùng không quan tâm đến ai của cậu đấy!

-Tớ thích lạnh lùng như vậy đó, thì sao? Cậu cản tớ à ?

-Tất nhiên là cản cậu rồi ! Cậu thấy không ! Sóng và gió đang vui đùa kìa, sóng ở nơi này phải một mình nhưng nó biết tìm bạn để chia sẻ, còn cậu thì năm tháng cứ giam mình trong  sự cô đơn biểu sao mà vui được. Ít nhất cậu cùng tìm cho mình những ngừoi bạn đẹp trai như tớ nè! Thì sao cậu có thể buồn chứ !
-Tôi im lặng:’………..’

-Cậu hãy để quá khứ ngủ yên, dù không quên được nhưng đừng bao giờ cố gắng đánh thức nó dậy, một khi cậu làm nó tỉnh giấc nó sẻ khiến cậu đau đấy. Hãy sống với thực tại, với tương lại hoài bão của cậu. Cậu hãy như sóng và con tàu kia vậy. Tìm cho mình niềm vui mới, mạnh mẽ để vượt qua.Và tớ sẻ luôn bên cạnh giúp cậu trở thành một cô gái cung thiên bình vui vẻ ,hạnh phúc như trước.

-Cảm ơn cậu vì tất cả nhé !!

-….

Nhìn về biển mà lòng đầy vươn vấng, nhờ gió ru nỗi buồn của tôi ngủ ngon, xin sóng đừng đánh thức kí ức của tôi dậy, vừa dạo với cậu ấy vừa suy nghĩ về những câu nói lúc nãy.Tôi cảm thấy trái tim mình được an ủi phần nào, lòng tôi trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều ! Và sau ngày hôm đó, chúng tôi đã trở thành người yêu của nhau <3

Tôi yêu cậu ấy vì đã mang linh hồn về lại cho tôi. Tôi yêu cậu ấy vì đã đưa tôi về sống với cuộc sống  hiện tại. Tôi yêu cậu ấy vì đã giúp tôi thoát khỏi quá khứ đau nhói của ngày xưa. Và có lẽ đó là định mệnh là điều mà mẹ và bà đã đem đến cho tôi.

Chàng trai thiên bình đó  đã cho tôi  nhận ra nhiều điều rằng:’Cuộc sống của mỗi ngừoi không ai có thể lường trước được điều gì, mỗi giây phút còn tồn tại chúng ta nên tôn trọng điều đó, đừng vì quá khứ cũ mà đánh mất đi tuổi thanh xuân của bản thân, mỗi chúng ta khi sinh ra đều đã mang trong mình hạnh phúc riêng –hạnh phúc đó đang ngủ yên ở một góc khuất nào đó  chẳng qua chúng ta không đi tìm nó mà thôi.Hãy để thời gian làm nhòa đi vết xước. Hãy để trái tim đón nhận sự yêu thương’.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau