Thoát[X]

Hạnh phúc mong manh

Mưa…Mưa…

Mưa hoài không ngớt, những hạt mưa nặng trĩu bước chân về. Bóng tối ngoài kia bủa vây giữa màn đêm dày đặc. Rồi bỗng chốc tiếng sấm gầm lên như xé nát cõi lòng.

Hạnh phúc mong manh

Hạnh phúc mong manh

Ngoài đường vẫn lác đác vài người hối hả dưới cơn mưa, họ vội vàng về cho kịp bữa cơm bên gia đình đầm ấm.

Tôi vẫn ngồi đây hướng mắt mình theo những giọt mưa rơi rồi đưa tay hứng từng giọt mưa rớt xuống.Dòng nước mát cứ trôi tuột qua kẽ những ngón tay, tôi cố nắm tay vào thật chặt để vớt những giọt mưa cuối cùng. Vậy mà nó cứ trôi tuột đi như thể chưa bao giờ tồn tại. Quả thật hạnh phúc cũng mong manh như những giọt mưa! Nó đến đem cho ta một dòng nước mát, nó tưới vào đời ta những giây phút hồi sinh nhưng nó đâu dễ nắm chặt trong lòng bàn tay, ta càng nắm nó càng vuột mất.

Định mệnh cuộc đời như một vầng sáng nhạt nhòa, anh đến bên tôi cũng như vầng sáng ấy. Có thể hôm nay anh là dòng suối, là giọt mưa tưới mát đời tôi nhưng có thể ngày mai anh lại đi rồi. Đó âu cũng là duyên phận. Hạnh phúc quả nhiên mong manh lắm đổi, cố gắng thật nhiều liệu có được như mơ. Đôi tay kia nhiều lúc vẫn hững hờ, để trái tim nhỏ bé trôi vào khoảng lặng.

Mỗi con người sinh ra trên đời là một số phận, được, mất, hơn, thua cũng bởi số trời.Tôi vẫn luôn thầm cảm ơn mẹ tôi, người đã cho tôi hình hài bé nhỏ, người đã dạy tôi những bước đi bỡ ngỡ ngay từ khi chập chững bước vào đời. Người đã cho tôi biết ngắm hạt mưa rơi, để tôi có thể hiểu về đời hơn thế nữa.

Ào.. ào..

Mưa rơi mỗi lúc càng dày hơn, tôi uể oải vươn vai cố nhấc mình khỏi chiếc ghế tại nơi làm việc. Về thôi, trời cũng muộn rồi. Chắc giờ này con gái đang dõi mắt ngóng đợi mẹ chúng về sau mỗi buổi tăng ca. Mẹ luôn là điểm tựa, là cánh võng cuộc đời khi con muốn nghỉ ngơi, là cánh diều nâng ước mơ cho con bay cao bay xa hơn nữa.

Hãy tin mẹ! Mẹ yêu các con!

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau