Thoát[X]

Hai trái tim tổn thương…khẽ chạm vào nhau

   Anh – một chàng trai Sài thành hai mươi lăm tuổi sau một cuộc đổ vỡ từ mối tình khắc cốt ghi tâm kéo dài hơn sáu năm, lao đầu vào những mối quan hệ chóng vánh, không ràng buộc rõ ràng nhằm xoa dịu những tổn thương, những vết xước mà con tim anh đã chịu đựng, để rồi thời gian cứ thế trôi qua một cách chậm rãi và vô tình, anh trở thành một con người nhẫn tâm và vô cảm trước hai từ: tình yêu.

Hai trái tim tổn thương

Hai trái tim tổn thương

Em – một cô gái mười chín tuổi, bắt đầu một chương mới của cuộc đời với cuộc sống sinh viên tại chốn thị thành hoa lệ, bỏ lại những kí ức không vui của mối tình đầu lại quê nhà. Một mình nơi đất khách có phải là điều dễ dàng với một cô bé đang trong giai đoạn trưởng thành? Hoàn toàn không, những ngày đầu là những ngày choáng ngợp với môi trường sống, với con người Sài Gòn; là những đêm nước mắt rơi vì nhớ nhà, nhớ cha mẹ, nhớ bạn bè, và đôi khi là nhớ mối tình đầu xưa cũ đầy cay đắng.

Và trong thời đại công nghệ số của xã hội ngày nay, thật không khó để hai con người ấy gặp nhau. Trong một lần lướt facebook, em bắt gặp một bình luận khá là hay ho của anh trên một trang về sách.

Không biết từ lúc nào, anh và em đã thân thiết, đã bắt đầu biết nhớ nhau, và đôi khi là những hờn ghen khi một trong hai đi cùng người khác phái.

Anh thích em, là thật, nhưng sau ngần ấy thời gian sống qua ngày với những mối quan hệ tạm bợ, anh ngại, à không, anh sợ anh sẽ lại ngựa quen đường cũ, sẽ làm tổn thương em, sẽ quay đầu bỏ chạy khi mối quan hệ này dần trở nên nghiêm túc.

Và một “tàn cây” như anh, liệu có xứng đáng với một “lá xanh” như em, đang căng tràn sức sống của tuổi trẻ, của thanh xuân?

Em thích anh, là thật, nhưng sau mối tình đầu ấy, em sợ phải yêu thương một ai khác, rồi nhận lấy những chua xót cho riêng mình, em tự hỏi cảm xúc em dành cho anh, đó có phải là tình yêu? Hay chỉ là chút say nắng từ một cô bé mới lớn dành cho một người con trai trưởng thành và có quá nhiều trải nghiệm về cuộc đời?

Hai trái tim đang lỗi nhịp, nhưng dường như lý trí của cả hai đang đấu tranh cho những lo ngại về hai chữ “tương lai” sau này.

Vậy anh và em, có lẽ chúng ta nên để mọi thứ thuận theo tự nhiên, và thời gian sẽ minh chứng cho tất cả, đúng sai phải trái cũng không còn quan trọng, điều quan trọng bây giờ là, chúng ta thích nhau.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau