Thoát[X]

Hai chuyến tàu

Bị đánh thức vào lúc hai giờ sáng bởi những tiếng động ầm ĩ phát ra từ động cơ tàu hỏa, thứ hiện lên trong trí óc nửa tỉnh nửa mộng của tôi là một mảnh ký ức về chuyến tàu đầu tiên mà tôi được đặt chân lên.

Năm đó, tôi sáu tuổi.

Ký ức mở rộng ra, dần dần, hình thành nên hình dạng bên trong của một toa tàu hỏa với cơ man nào là hành khách. Những toa xe đầy ắp người. Tiếng cười, tiếng nói rộn ràng. Đoàn tàu rùng mình chuyển bánh; qua ô cửa sổ giăng lưới sắt xiêu vẹo, quang cảnh thành phố dần dần lùi lại phía sau. Tàu Thống Nhất hồi đó không có máy lạnh, không có cửa kính, cũng chẳng có đèn sáng như những toa tàu hiện đại bây giờ; nhưng với tôi hồi đó, toa tàu chật cứng bụi bặm đó lại là cả một thế giới mới lạ. Dễ hiểu, vì đó là lần đầu tiên tôi được tham gia một chuyến hành trình dài mười tám tiếng trên một chiếc tàu hỏa. Trên băng ghế chật chội, tôi hết đứng rồi ngồi, loay hoay tìm cách nằm, hết quay trái quay phải lại quay trước quay sau, hết đọc sách báo lại tìm cách bắt chuyện với những hành khách đi cùng. Giờ nghĩ lại, hồi đó bắt chuyện với người lạ thật là dễ – và bây giờ vẫn dễ, nhưng có lẽ tôi đã hết hứng thú với việc đó chăng? Có một vài khoảnh khắc ký ức thu hẹp lại trong những cuộc đối thoại rời rạc với một cậu bé tôi làm quen được trên tàu. Chị đi đâu thế? Chị vào Quảng Ngãi này, còn em thì đi đâu? Em đi Quảng Bình, cũng là đất tên Quảng này, nhưng chẳng gần nhau đâu chị nhỉ.

Tôi nhìn ra ngoài ô cửa kính của đoàn tàu đang chuyển động. Ngoài kia, trời vẫn còn tối đen; những ánh đèn đường yếu ớt chẳng thể cho tôi biết mình đang ở nơi nào. Cơ thể tôi nhức nhối vì bất động suốt ba tiếng đồng hồ, đầu óc mụ mị vì những cơn ngủ đứt đoạn. Những bắp thịt căng cứng lại rồi rã rời, từng cơn đau âm ỉ chạy dọc cơ thể làm lan tỏa cảm giác khó chịu.

Lần tỉnh giấc tiếp theo, tôi lại nhớ về cái ngày đầu tiên đi tàu ấy. Hồi đó tôi còn bé, đã ngủ là ngủ liền một mạch, bất kể những tiếng ồn khủng khiếp vọng lại từ động cơ tàu. Tỉnh dậy, tôi được chào đón bởi gương mặt mỉm cười của mẹ – thay vì những cơn nhức mỏi chạy dọc cơ thể như lúc này. Qua ô cửa sổ lưới sắt, những tia nắng lọt vào dường như đã bị lọc bớt đi vẻ chói chang; những gì tôi thấy bên ngoài tấm lưới đó, cho đến giờ, chỉ đọng lại dưới hình dạng những khối màu. Màu vàng của nắng, màu xanh của cỏ cây, màu nâu của đất, màu xám của núi, và màu lam ngọc của biển. Những màu sắc hòa quyện vào với nhau, đuổi theo và quấn lấy khung cửa lưới bám bụi. Và âm thanh. Tiếng động cơ tàu hỏa không thể át đi được tiếng chuyện trò trong khoang tàu, xen vào là những tiếng rao của người phục vụ bữa sáng. Thật ồn ào, đúng vậy, nhưng tôi không lấy làm khó chịu vì điều đó.

Bốn giờ sáng. Đêm tối đã nhạt bớt đi một chút sau ô cửa kính hai lớp. Một cảm giác lạnh cóng bao bọc lấy hai cánh tay đã cứng đờ, và tôi không còn cảm thấy chân mình nữa. Có lẽ là tê cứng. Những ngón tay tê cóng vô thức cựa quậy chạm vào thành ghế bên cạnh, chỉ có thể lờ mờ cảm thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo. Trước đây, mỗi khi đặt tay lên thành ghế bên cạnh, tôi sẽ cảm nhận được hơi ấm đầy thương yêu từ bàn tay của mẹ. Có lẽ mọi thứ đều phải thay đổi khi ta lớn lên. Bàn tay nhỏ xíu của tôi đã trở thành bàn tay thiếu nữ. Chỗ ngồi trên tàu trước đây từng rộng đến mức có thể nằm được, giờ lại chật chội đến nỗi chỉ cựa quậy thôi cũng thật khó khăn. Tiếng ồn của động cơ tàu trở nên khó chịu. Những màu sắc ngoài cửa kính không còn hòa với nhau thành một bức tranh ngộ nghĩnh nữa; tôi đã đánh mất đi trí tưởng tượng của mình khi còn là một đứa trẻ.

Những lần tỉnh giấc sau đó diễn ra mang theo những dải ký ức đứt đoạn. Sau mỗi lần tỉnh giấc, tôi lại nhớ lại một chút về chuyến tàu đầu tiên trong đời đó. Và tôi nhận ra rằng, mình đang đi cùng một lúc trên hai chuyến tàu. Cả hai chuyến tàu đều có cùng một đích đến, diễn ra vào cùng một ngày, nhưng cách nhau tận mười bốn năm. Chuyến tàu của quá khứ cũ kỹ, bụi bặm, chật cứng người, ồn ào, vui vẻ. Chuyến tàu của hiện tại bóng loáng, sạch sẽ, thưa thớt người, âm thanh nổi trội duy nhất là tiếng động cơ rền rĩ. Ký ức đầy màu sắc, hiện tại lạnh lẽo xa cách. Nếu như có thể, tôi muốn nhảy một bước thật dài về lại với mười bốn năm trước, trở lại với toa tàu cũ kỹ đầy hành khách hồi đó, để được một lần nữa đắm mình vào thế giới của âm thanh nhộn nhịp cùng những khối màu tươi sáng.

Mười bốn năm.

Một quãng thời gian thật dài. Tôi đã đánh mất đi một vài thứ, thu nhận được một vài thứ khác, chấp nhận một chút thay đổi – bởi vì tôi phải lớn lên. Những ký ức rồi cũng đến lúc bị cất giấu ở một nơi nào đó, bị che lấp đi bởi những vấn đề phát sinh từ thực tại. Có điều, “bị cất giấu” không có nghĩa là “bị quên lãng”. Mỗi một lần tỉnh dậy, tôi sẽ lại nhớ lại một chi tiết từ cái lần đầu tiên đi tàu mười bốn năm trước đó. Mỗi một cử chỉ của tôi trên chuyến tàu hiện tại đều gợi nhớ về một cái gì đó đã diễn ra trong chuyến tàu quá khứ. Cái lạnh gợi nhớ cảm giác ấm áp. Sự tẻ nhạt gợi nhớ sự sôi nổi. Những đường nét gợi nhớ lại sự hòa trộn.

Nếu có gì đó không thể được gợi lại, có lẽ là chính tôi. Bởi vì ký ức thì còn có thể được nhắc lại, nhưng tôi của chuyến tàu hiện tại không thể trở lại làm tôi của chuyến tàu mười bốn năm trước được nữa.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau