Thoát[X]

Hà Nội buồn nhớ anh da diết

Tôi và anh gặp nhau khi còn là những cô cậu học trò cấp 3. Chúng tôi đã có nhiều kỉ niệm đẹp. Thời đấy kể làm sao hết. Những hôm trời mưa anh vẫn trên chiếc xe đạp cọc cạch chở tôi hết con phố này qua con phố khác, dẫn tôi đi ăn biết bao nhiêu là thứ mặc dù thời đấy những món tôi được anh mua không phải là món đắt tiền. Cứ dần vậy chúng tôi cùng trưởng thành. Rồi dần dần anh đã có tình cảm với tôi. Những lời quan tâm của anh hằng ngày khiến tôi rung động. Hóa ra tôi cũng đã thích anh mất rồi. Chúng tôi thường xuyên nhắn tin với nhau, thường quan tâm nhau…  làm cái gì cũng nghĩ về nhau. Hai đứa đã có những dự định cho tương lai. Năm đó anh đã chuẩn bị tốt nghiệp 12, anh không định hướng cho mình là học đại học ở trong nước mà anh muốn đi du học ở nước ngoài. Rồi chuyện gì đến nó cũng đến. Ngày anh đi là một buổi chiều mưa, tôi không tiễn anh nửa bước. Vì tôi sợ, sợ lại khóc òa ra làm anh chùn bước, sợ anh lại lo lắng thêm, sợ anh lại không vững tâm để tiếp tục bước, tôi sợ anh khóc…

Kết quả hình ảnh cho ôm xương rồng vào lòng

Chắc hẳn tôi đã yêu anh nên tôi mới có suy nghĩ như vậy. Vì yêu nên có nhiều lần tôi ghen tuông với anh. Chả biết anh đang thử tôi hay sao nữa anh thường xuyên gửi ảnh của các cô gái để ý anh cho tôi. Thật sự lúc ấy tôi rất buồn, con gái mà, ai chả muốn người mình yêu là của riêng mình. Những tin nhắn ấy cứ len lỏi vào suy nghĩ của tôi. Nhưng rồi, tôi đã bỏ qua và làm lành lại với anh, lại bỏ qua cho những lần anh mắc lỗi. Cuộc sống này có rất nhiều điều không thể biết trước được. Thật oái oăm thay ngày ấy tôi còn học 11,  thời gian ấy bố mẹ biết tôi yêu rồi nên cũng hơi nghiêm khắc. Tôi rất ít được nghe máy điện thoại hoặc có nghe thì dành thời gian khi bố mẹ đi vắng. Có lẽ hành trình yêu xa của tôi không được trọn vẹn khi tôi và anh liên tiếp có những cuộc xung đột. Rồi mâu thuẫn cứ đè lên mâu thuẫn. Yêu thì có yêu nhưng tôi không thể chịu đựng được áp lực này nên đành phải im lặng. Tôi im lặng để xem chúng tôi cần nhau như thế nào. Nhưng không. Cả hai đêu im, mà không có bên nào nói ra hai chữ chia tay. Chúng tôi lẳng lặng có những cuộc sống riêng như vậy. Chúng tôi là hai người hai tôn giáo. Chúng tôi có những rào cản cực lớn. Và tình cờ tôi biết được gia đình anh không chấp nhận tôi và anh cũng vậy. Dần anh cũng xa tôi chỉ vì lí do ấy. Anh quen cô gái ấy trong bí mật. Nhưng tình cờ tôi đã biết được khi đọc trên dòng tin nhắn Facebook của anh. Tôi lại buồn lại lủi thủi một mình với hai hàng nước mắt. Nghĩ sao chuyện tình thật đẹp với bao dự định cứ như tiêu tan trong đầu tôi vậy. Chỉ vì lí do ấy mà chia rẽ tình yêu thì tôi nghĩ thật ích kỉ. Rồi chả hiểu sao chúng tôi xa nhau, xa nhau mãi mãi…  Anh cũng không nhắn tin cho tôi và tôi cũng vậy. Thời gian đầu tôi buồn lắm. Tôi dường như gục đi, kết quả học tập thì giảm sút… Nhưng nhờ những người bạn bên cạnh tôi đã vững vàng bước tiếp. Tôi đã lấy lại phong độ học tập trong lớp.Và cuộc sống của tôi vẫn cứ diễn ra bình thường, tôi nhận được nhiều sự quan tâm nhưng vẫn không thể nào có thể đồng ý tựa vào bờ vai của một ai đó.

Hình ảnh có liên quan

Ngày anh trở về nước anh tìm đến tôi, nhưng tôi từ chối. Tôi đã cố quên hình bóng của chàng thanh niên cao to bảnh trai ấy rồi. Nhưng anh vẫn cứ làm phiền tôi.Tôi thật sự rất ghét. Tôi giận. Tôi hận.Tôi buồn. Tôi không muốn tha thứ. Những gì tôi tin tưởng anh, tin anh rất nhiều để rồi anh đối xử với tôi như vậy. Khi anh thất bại anh lại trở về tìm tôi với những lời xin lỗi và rất đỗi yêu thương ấy. Tôi không thể nào chấp nhận.

Thanh xuân của tôi dành cho một người. Dành trọn trái tim cho một người vậy mà tôi nhận lại toàn đau thương. Tôi chán ghét cái gọi là tình yêu rồi. Tôi sợ mở lòng rồi nhận lại sự lừa dối. Con gái là để yêu thương chứ! Tại sao lại để con gái rơi vào những hoàn cảnh bi đát của thế giới tình yêu như vậy. Người thứ ba xuất hiện để rồi chàng trai của năm tháng ấy không đoái hoài gì cô gái luôn dành trọn cả trái tim cho anh ta.

Hình ảnh có liên quan

Có nhiều người vẫn hỏi, tại sao tôi lại không muốn chạm mặt người cũ? Tôi chỉ lắc đầu và cười nhẹ. Biết làm sao được khi đứng trước mặt một kẻ mình yêu thương, từng coi nhau là tất cả, từng ôm ấp, âu yếm mỗi ngày. Ấy vậy mà mình phải giữ khoảng cách… chẳng phải tồi tệ sao?

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT