Thoát[X]

GỬI LỜI CẢM ƠN

   Ngày đầu tiên trong trung tâm giáo dục quốc phòng Đại học Vinh. Cuộc sống của chúng tôi đi vào nề nếp và khuôn khổ.

Điều đó thực sự là rất khó khăn đối với những sinh viên chưa từng rời vòng tay gia đình như chúng tôi. Nào là dậy sớm tập thể dục, ăn cơm, đi học, đi ngủ sinh hoạt đúng giờ giấc. Đêm đầu tiên trong đây có lẽ là đêm dài nhất. Những tiếng thở dài, những cái trở mình, rồi xa nhà, lạ giường nhiều bạn khóc vì nhớ nhà, nhớ bố mẹ.Nhưng sự băn khoăn, lạ lẫm dường như mờ nhạt dần trong những ngày tiếp theo. Chúng tôi được mặc những quân phục màu xanh lá. Cả trung tâm giáo dục quốc phòng như khoác lên mình một màu xanh chiến sĩ, màu xanh bình dị mà không có bất cứ sự phân biệt nào. Tại đây chúng tôi được học cách gấp nội vụ vuông vắn đúng quy định, được giáo dục về truyền thống xây dựng, chiến đấu và trưởng thành của Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng, truyền thống đấu tranh cách mạng của lực lượng vũ trang nhân dân, được bồi dưỡng chính trị tư tưởng đạo đức lối sống.

Được trang bị những kiến thức cơ bản về quân sự như: 10 lời thề danh dự, 12 điều kỉ luật, học nội quy, 11 chế độ trong ngày, 3 chế độ trong tuần, 2 bài thể dục 24 động tác, tìm hiểu các loại súng vũ khí chiến đấu và các chiến thuật quân sự cơ bản trên thao trường,…Những giờ học thực sự khó khăn và vất vả nhưng ai cũng thấy vui vì được trải nghiệm cảm giác của người chiến sĩ thực thụ. Bên cạnh đó chúng tôi còn được học các bài học làm người, xây dựng tình cảm bạn bè với mọi người, sự đoàn kết trong tập thể. Và ở đây chúng tôi thường gọi nhau bằng cái tên rất thân thương “đồng chí” và “đồng chí thầy”
Dưới sự chỉ huy nghiêm khắc của thầy đại đội trưởng, chúng tôi quen dần với cuộc sống quân đội. Chúng tôi quen dần với tiếng kèn báo động, tiếng còi tập trung, những khẩu lệnh và cả những hình phạt,… Giữa cái nóng gắt của tháng 7 khiến những chiến sĩ “bấy” như chúng tôi dễ bị ốm, với những cơn sốt cao… nhưng chúng tôi đã vượt qua được tất cả những khó khăn đó.

Cảm ơn các thầy, đã cho em biết về cách sống, làm người, là sâu thẩm từ mỗi trái tim của những người lính, nơi ấy có một ngọn lửa luôn sáng mãi trong lòng của chúng em, đó là nhưng giá trị sâu sắc không thể mua được bằng tiền, chính nó là vô giá, nhớ lắm những đồng chí cùng đại đội.

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau