Thoát[X]

Gửi Anh! Chàng trai của Nắng!

Cũng đã gần tròn 9 tháng chúng ta xa nhau.Và e cứ ngỡ,sau cuộc chia tay ấy,e sẽ cố gắng mạnh mẽ vượt qua đau đớn.Em vẫn đi chơi,em vẫn tung tăng dạo phố,em vẫn ngồi công viên hát những bản nhạc yêu thích…..Nhưng…chỉ tiếc là..con phố ấy đã không còn anh,những ca khúc em hát cũng mỗi mình e nghe thôi.Rằng anh đã xa thật rồi,có khóc lóc đến mấy,có gào thét đến mấy..anh cũng không quay về nữa đâu..dù chỉ một lần.Nhiều lúc,e cũng thấy mừng thầm vì e cảm nhận,rằng hình như e đã quên a rồi,e sẽ hồn nhiên như xưa,sẽ tươi cười thật sự vui.

Ảnh minh họa

Nhưng…đêm ấy,trong giấc mơ,hình ảnh và bóng dáng của anh nó cứ ngập tràn trong em.Anh về ôm em,lau chùi những giọt nước mắt của sự nhớ nhung và chờ đợi biết trong ngần ấy thời gian….Và rồi,cũng chỉ là giấc mơ,em đã rơi vài giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt xuống gối,khi sự thật quá phũ phàng.Anh còn nhớ lý do chia tay của đôi ta là gì không.??

Em thì nhớ rất rõ những lời anh nói,anh nói rằng anh chỉ muốn tốt cho em,anh nói anh học xây dựng sau này em sẽ khổ lắm.Em lúc nào cũng tự hỏi,không biết lí do ấy có chính đáng không nữa.Một vài lần nhìn thấy anh để ảnh cô gái nào đó trên mạng xã hội,con tim em chợt thắt lại,đau lắm anh à.Không biết anh có chút nhớ hay nghĩ về em không.Anh có từng mơ thấy em không,dù chỉ một chút.? Chắc không đâu,e đã nói quá xa rồi,e biết mà.Anh từng là ánh năng chiếu sáng cuộc đời em,anh cũng từng là nguồn động viên rất lớn trong cuộc đời em.Em từng tin anh sẽ là người sẽ cùng em đi đến hết quãng đời đầy chông gai, khó khăn còn lại….thế rồi…anh lại ra đi,bỏ em lại trơ trọi một mình nơi đây.Cuộc đời em đã màu hồng lấp lánh khi có anh để rồi giờ đây đã nhuốm màu đen của sự đau đớn và tuyệt vọng.Những ước mơ nhỏ nhoi,có lẽ sẽ không bao giờ thành hiện thực đâu anh nhỉ.?? Khi xưa,sổ mũi tí là anh bay vèo qua trước ngõ nhà em,để đưa thuốc,đưa cháo tẩm bổ cho em.Giờ đây,e sốt cao rồi,gần 40 độ đấy,với cả ho sắp ra máu rồi.Em vẫn không biết em đã mắc phải chứng bệnh gi nữa.?? Dạo này,em thấy cơ thể của mình rất là khó chịu,và em cũng không nghĩ là mình mắc bệnh gi nguy hiểm đâu.Vì em là người sống rất khoa học,em sẽ không bệnh gi đâu mà……Và rồi….e cũng thật sự rất sốc khi mình lại mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo.Và rồi ngần ấy thời gian,em cũng đã dần quen với những đớn đau về thể xác lẫn tinh thần.Có lẽ không yêu em,là quyết định đúng đắn của anh.Vì em không biết,mình sẽ đi vào lúc nào nữa.Cuộc sống của em giờ đây tựa như bong bóng vậy,mong manh dễ vỡ.

Em cũng đã cố rất nhiều,em sẽ cố gắng sống tốt những quãng ngày còn lại.Còn anh,anh hãy yêu một cô gái tốt hơn em,hãy bảo vệ cô ấy như anh đã từng bảo vệ em ,anh nhé! Em sẽ luôn theo dõi từng bước chân của anh trên đường đời.Hay là cho dù khi….em không còn tồn tại trên cõi đời này nữa,thì anh hãy nhớ rằng…đã từng có một người con gái rất rất yêu thương anh và cầu nguyện sự bình yên ,những điều tốt đẹp nhất cho anh.Nhớ anh!

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau