Thoát[X]

Em nhớ Sài Gòn! Em nhớ anh

Sài Gòn thương và nhớ! Có lẽ nơi đây chất chứa nhiều kỉ niệm của chúng ta quá anh nhỉ! Giữa nơi đô thị bộn bề, tấp nập, chúng ta vẫn cảm thấy ấm áp và không cô đơn, đơn giản là vì “Chúng ta bên nhau”. Từ bao giờ em yêu Sài Gòn đến thế, nơi chúng ta có thể cùng nhau nắm tay, bước chung trên con đường mang tên tình yêu của riêng hai ta. Sài Gòn khiến chúng ta không cần phải suy nghĩ nhiều về những khó khăn của ngày mai, anh và em có thể tự do làm những gì cho nhau, em làm anh mỉm cười, anh khiến em hạnh phúc, điều em muốn chỉ có thế thôi anh à! Sài Gòn tạo mối cơ duyên cho chúng ta được gần nhau hơn, nó mang đến sự bình yên lạ thường đến nổi chỉ cần ngồi bên anh, không cần nói gì em cũng cảm nhận được hết hai từ “ấm áp”. Đôi lúc em tự nghĩ sao chúng ta không gặp nhau sớm hơn? Sao em lại thiếu may mắn trong tình yêu đến thế? Có lẽ là do định mệnh khiến chúng ta gặp đúng người nhưng sai thời điểm, điều đó càng làm chúng ta thêm trân trọng từng giây phút bên nhau phải không anh? Những ngày tháng êm ấm, hạnh phúc trôi qua nhanh quá, khi chúng ta vừa chỉ mới bắt đầu đón nhận nó thì cũng là lúc sóng gió lại kéo đến khiến anh và em phải quay về mà đối mặt với thực tại. Em không là một cô gái mạnh mẽ, em không dám nghĩ đến tương lai của chúng ta rồi sẽ ra sao khi giông bão ngày càng lớn mà chúng ta đang phải bơi để chống chọi mặc dù đã rất đuối sức. Mọi người có cách nghĩ của họ và lấy làm tiếc thay khi chúng ta cố hết sức làm họ hiểu nhưng càng cố gắng bao nhiêu thì nhận lại sự phủ phàng bấy nhiêu. “Dù người ta có nghĩ chúng ta đến với nhau như thế nào, anh vẫn mặc kệ, anh cứ luôn yêu em và trân trọng tình cảm của chúng ta” anh đã từng nói với em như thế, anh có biết không vì câu nói đó và tất cả những gì anh làm cho em em đã cố gắng bảo vệ tình yêu ấy và bỏ ngoài tai những thứ không muốn nghe. Nhưng phải gồng lên một cách mạnh mẽ, em càng thấy bản thân mình thật sự yếu đuối khi sợ lắm ngày tháng phải quay về với thực tại, ngày tháng chúng ta không còn được gần bên nhau nữa, em sợ mình đuối sức trong cuộc chạy đua này, em thật sự rất sợ anh à. Em từng trách cho duyên phận, nó cho chúng ta gặp nhau và bên nhau nhưng cũng chính nó bắt chúng ta phải rời xa nhau. Nhưng có lẽ chúng ta chưa một lần hối tiếc vì được sống với chính lựa chọn của mình. Bây giờ em không biết phải làm gì ngoài sự kiên trì có thể cho là vô vọng, em nhớ anh rất nhiều, em muốn được bình yên bên cạnh anh không chút lo toan và suy nghĩ.

Rồi ngày xa Sài Gòn, xa những kỉ niệm yêu thương đã đến, phải làm sao khi tâm hồn còn vương vấn quá nhiều những kỉ niệm đẹp, những ngõ ngách của thành phố, nơi mà in hằng dấu chân của chúng ta bên nhau. Sài Gòn bao năm tháng vẫn sẽ ở đây, vẫn sẽ như thế mãi mãi nhưng hai con người mỗi chúng ta sẽ có thế hay rồi sẽ dần vô hình, phai nhòa theo năm tháng bộn bề, hối hả. Em yêu Sài Gòn, có lẽ vì nơi đó có anh, vì có những kỉ niệm đẹp nhất của chúng ta vẫn còn hiện hữu. Sau cuối con đường, không phải chúng ta không có được gì mà chúng ta đã có rất nhiều thứ. Đó là tình cảm chân thành nhất và những kỉ niệm vô giá dành cho nhau. Dù sau này có ra sao, hãy xem tất cả như một giấc mơ đẹp, mà ở đó chúng ta từng là người thương của nhau anh nhé! Em nhớ Sài Gòn và em nhớ anh!

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau