Thoát[X]

Em không muốn như loài hoa bỉ ngạn …

Có ai đi qua thanh xuân mà không từng say đắm một người và tin rằng cả đời này nhất định phải là người đó.

loài hoa bỉ ngạn

loài hoa bỉ ngạn

Trái tim đã định sẵn hình bóng một người dù bên ngoài giống như đã quên nhưng trong lòng lại loay hoay tìm cách giữ lại vẹn nguyên không vết nứt. Dẫu có phải ngày ngày tìm lý do để tiếp tục thì vẫn tuyệt đối cố chấp giữ chặt không buông.

Anh! Em có thể nói điều này không? Đối với em, anh là một chàng trai rất khó để có thể hiểu được. Chính là luôn mang gương mặt bình lặng đối diện với mọi điều đến và đi , nội tâm dù có đang cuộn trào như cơn sóng dữ thì cũng sẽ đem tất thảy hóa thành tĩnh lặng mà biểu hiện ra bên ngoài. Thật ra em vẫn luôn ở đây, lặng thầm dõi theo từng bước chân anh, thi thoảng nhìn thấy anh thở dài mệt mỏi, có lúc lại thấy nước mắt anh rơi trong cô độc, khi lại thấy anh gục đầu ở những nơi tăm tối. Chỉ là.. em không có cách nào chạm tới, có khi em vừa đưa tay ra thì màn hình điện thoại cũng chợt tắt mất rồi.

Người ta bảo: “tiếc nuối lớn nhất trong tình yêu có lẽ là vào lúc bản thân chưa đủ năng lực lại gặp được người muốn chăm sóc cả đời”. Huống hồ cuộc sống nhiều đường như vậy. Chọn con đường này thì buộc phải từ bỏ con đường khác .Chỉ có điều, em là cô gái ngốc. Vì em đã chọn một con đường cỏ hoang mọc đầy, bụi gai lan tràn. Đau thương là điều không cách nào tránh khỏi.

Em không biết vì cớ gì mà bao năm em vẫn cảm thấy an ổn với thứ tình cảm đơn phương này nữa.

Chỉ biết rằng, ngày sau, dẫu thế giới có nghiêng ngả thì cũng không bao giờ gặp được một người như vậy nữa…

“Mình đâu thể như loài hoa bỉ ngạn.

Mang thương nhớ ấp ủ trọn ngàn năm.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...

GÓP Ý BÀI VIẾT

wau